Một năm trôi qua kể từ khi Mauricio Pochettino chính thức tiếp quản vị trí huấn luyện viên trưởng đội tuyển Mỹ. Người ta từng kỳ vọng rằng chiến lược gia người Argentina sẽ đưa đội bóng đồng chủ nhà World Cup 2026 đến vinh quang, thực tế lại đang phơi bày một bức tranh hỗn loạn, thiếu định hướng và đầy rẫy thất vọng.
Trong 17 trận đấu dưới sự dẫn dắt của Pochettino, tuyển Mỹ đạt được 10 chiến thắng – một con số thoạt nhìn có vẻ khả quan. Tuy nhiên, khi xem xét kỹ lưỡng, danh sách các đối thủ bị đánh bại chỉ bao gồm những đội bóng yếu như Haiti, Jamaica, Guatemala, với chiến thắng đáng kể nhất trước Costa Rica – đội bóng xếp hạng 34 trên bảng xếp hạng FIFA.
Ngược lại, tuyển Mỹ thất bại trước mọi đối thủ thuộc top 30 thế giới, bao gồm những trận thua đáng xấu hổ. Điển hình là trận thua Thụy Sĩ với 4 bàn thua chỉ trong 23 phút, thất bại 0-1 trước Panama ở bán kết CONCACAF Nations League – bất chấp tuyên bố mạnh mẽ của Pochettino rằng sẽ “hủy diệt” đối thủ, và cú sốc trước Mexico tại CONCACAF Gold Cup.

Những kết quả này đặt ra câu hỏi nghiêm trọng: Nếu đây là thành tích tốt nhất của một “thế hệ vàng”, liệu tuyển Mỹ có thể tiến xa đến đâu tại World Cup?
Mỹ không thiếu tài năng. Antonee Robinson ghi dấu ấn với 10 pha kiến tạo tại Premier League mùa trước. Mùa trước, Christian Pulisic tỏa sáng với 27 bàn thắng và kiến tạo trong màu áo AC Milan – thành tích tốt nhất trong sự nghiệp.
Những ngôi sao trẻ như Malik Tillman và Ricardo Pepi cũng đang nổi lên như những niềm hy vọng lớn. Tuy nhiên, điều đáng lo ngại là sự thiếu gắn kết và tinh thần thi đấu khi khoác áo đội tuyển. Nhiều cầu thủ, bao gồm cả Pulisic, thậm chí từ chối tham dự các giải đấu lớn như Gold Cup, làm dấy lên nghi ngờ về cam kết của họ với màu cờ sắc áo.
Vấn đề tinh thần không chỉ là câu chuyện cá nhân. Các cầu thủ Mỹ thường thể hiện phong độ cao ở cấp CLB, nhưng lại trở nên thiếu động lực và thiếu sức sống khi thi đấu cho đội tuyển. Đây là một nghịch lý khó giải thích.
Những rắc rối của Mỹ không chỉ dừng lại trên sân. Một sự cố sau World Cup 2022 tại Qatar đã phơi bày sự thiếu chuyên nghiệp trong nội bộ đội tuyển. Trong một buổi họp báo kín, cựu HLV Gregg Berhalter tiết lộ rằng một cầu thủ không đáp ứng kỳ vọng cả trong lẫn ngoài sân cỏ, và ban huấn luyện đã sẵn sàng loại cầu thủ này.

Tin tức nhanh chóng lan truyền, và danh tính cầu thủ được xác định là Gio Reyna – một trong những tài năng trẻ sáng giá nhất của bóng đá Mỹ. Để đáp trả, mẹ của Reyna công khai cáo buộc Berhalter liên quan đến một sự việc bê bối từ năm 1991, làm dấy lên tranh cãi dữ dội.
Liên đoàn Bóng đá Mỹ (USSF) buộc phải mở cuộc điều tra, qua đó phát hiện gia đình Reyna đã liên tục gây áp lực lên USSF ở mọi cấp độ bóng đá để đảm bảo con trai họ được ưu ái. Vụ việc này làm tổn hại hình ảnh của bóng đá Mỹ và phơi bày một hệ thống quản lý lỏng lẻo, nơi chủ nghĩa gia đình trị và sự thiếu minh bạch được dung túng.
Vấn đề của tuyển Mỹ không chỉ nằm ở cầu thủ hay huấn luyện viên, mà sâu xa hơn là ở hệ thống. Bóng đá Mỹ bị chỉ trích vì dựa trên một hệ thống có nhiều sự ưu ái đặc quyền, thiếu tính cạnh tranh công bằng và tạo gánh nặng tài chính cho những người tham gia.
Các tài năng trẻ thường phải trả chi phí cao để tham gia các học viện bóng đá, trong khi cơ hội phát triển không đồng đều. Trận thua mới nhất trước Hàn Quốc vào tháng 9 càng làm dấy lên nỗi thất vọng.
Với tư cách đồng chủ nhà World Cup 2026, sự hào hứng của người hâm mộ Mỹ đang dần phai nhạt. Nhiều chuyên gia dự đoán “Chú Sam” thậm chí có nguy cơ dừng chân ngay từ vòng bảng World Cup 2026.
Nguồn tin: Bongdalu








