Rất nhiều người sốc khi Liverpool vừa thua Galatasaray 0-1 tại Champions League nhưng cần phải hiểu các CLB Thổ Nhĩ Kỳ thực ra không hề yếu.
Trong nhiều năm, thị trường chuyển nhượng bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ thường bị xem như nơi “hạ cánh mềm” của những ngôi sao hết thời. Câu nói đùa quen thuộc “chơi dở quá, chắc sắp sang Thổ Nhĩ Kỳ thôi” phần nào phản ánh hình ảnh Super Lig – giải đấu nơi những cầu thủ như Darius Vassell, Danny Drinkwater, hay thậm chí Roberto Carlos, Robin van Persie tìm đến vào cuối sự nghiệp. Các CLB lớn như Galatasaray, Fenerbahce và Besiktas vẫn luôn sẵn sàng trả lương cao, nhưng hiếm khi thực sự cạnh tranh về danh tiếng với những giải đấu hàng đầu châu Âu.
Người Thổ Nhĩ Kỳ chịu chơi
Thế nhưng mùa hè 2025 đã đánh dấu một bước ngoặt. Super Lig bất ngờ trở thành tâm điểm khi ghi nhận mức chi ròng cao thứ ba thế giới trong kỳ chuyển nhượng, chỉ sau Premier League (Anh) và Saudi Pro League (Ả Rập Xê Út). Theo số liệu của Transfermarkt, tổng chi tiêu của giải đấu đạt gần 348 triệu euro, trong đó riêng bộ ba quyền lực Istanbul đã bỏ ra tới 276 triệu euro, chiếm khoảng 80%. Galatasaray thậm chí còn chi nhiều hơn cả những gã khổng lồ như PSG, Bayern Munich hay Inter Milan.
Điểm nhấn lớn nhất của thị trường chính là Galatasaray và việc họ đánh bại Liverpool không phải ăn may. Đội bóng này ba lần phá kỷ lục chuyển nhượng của Thổ Nhĩ Kỳ chỉ trong một mùa hè: chiêu mộ Wilfried Singo từ Monaco (30,8 triệu euro), thủ môn số một tuyển Thổ Nhĩ Kỳ Ugurcan Cakir từ Trabzonspor (27,5 triệu euro), và đặc biệt là Victor Osimhen từ Napoli với giá 75 triệu euro – một thương vụ gây chấn động toàn châu Âu.
Không dừng lại ở đó, Galatasaray còn ký hợp đồng với Leroy Sané theo dạng tự do, chấp nhận trả mức lương khổng lồ sau khi cầu thủ người Đức rời Bayern Munich. Với những bản hợp đồng này, họ đang đặt mục tiêu không chỉ thống trị giải quốc nội mà còn trở lại mạnh mẽ tại Champions League.
Thành công tài chính của thương vụ Osimhen phần lớn nhờ vào thương vụ bán đất Florya cho chính quyền thành phố Istanbul, mang lại khoảng 480 triệu euro, trong đó 42,8 triệu euro được thanh toán ngay. Đồng thời, Galatasaray cũng hoàn tất tái cơ cấu nợ, trả dứt điểm nhiều khoản vay và lãi suất tồn đọng, giúp CLB giảm đáng kể gánh nặng tài chính vốn đeo bám nhiều năm.
Ở phía bên kia thành phố, Fenerbahce cũng “bùng nổ” trên thị trường chuyển nhượng. Họ chi 22,5 triệu euro để đưa Kerem Akturkoglu về từ Benfica, đồng thời mang về Ederson, Marco Asensio, Dorgeles Nene (18 triệu euro), Sofyan Amrabat (12 triệu euro), Milan Skriniar (7 triệu euro) và thủ quân cũ của Wolves, Nelson Semedo theo dạng tự do.
Nguồn lực của Fenerbahce đến từ việc bán mảnh đất rộng 61.000m² ở Atasehir, dự kiến thu về khoảng 90 triệu euro, cùng với việc kết thúc chương trình tái cấu trúc nợ. Ngoài ra, CLB còn ký được hợp đồng tài trợ 10 năm trị giá 160 triệu euro và tăng doanh thu hàng năm từ 175 triệu lên 350 triệu euro. Tất cả tạo thành nền tảng cho “cơn mưa bom tấn” mùa hè vừa qua.

Vì sao các ngôi sao chọn Thổ Nhĩ Kỳ?
Sự xuất hiện của những cái tên như Osimhen, Sané hay Asensio ở độ chín sự nghiệp cho thấy Super Lig không còn chỉ là điểm đến của “người thừa”. Một trong những lý do lớn nhất là mức lương cực kỳ cạnh tranh cùng lợi thế về thuế. Osimhen được cho là nhận 15 triệu euro mỗi năm, cộng thêm 5 triệu euro bản quyền hình ảnh – tương đương khoảng 400.000 euro/tuần. Đây là con số đủ sức cạnh tranh với các CLB Premier League, đặc biệt khi thuế suất tại Thổ Nhĩ Kỳ thấp hơn nhiều so với Anh, Pháp hay Đức.
Điều này giải thích vì sao Sané, ở tuổi 29 – thay vì chờ đến cuối sự nghiệp – đã quyết định đến Istanbul. Các cầu thủ không chỉ nhìn thấy lợi ích tài chính trước mắt, mà còn tin vào dự án bóng đá nhiều tham vọng mà Galatasaray và Fenerbahce đang xây dựng.
Mặc dù chi tiêu lớn, nhưng xét về chất lượng tổng thể, Super Lig vẫn bị Opta xếp hạng thứ 20 thế giới, dưới cả giải VĐQG Thụy Điển, Ba Lan hay Nhật Bản, thậm chí thấp hơn cả hạng Nhất Anh (Championship) và Serie B (Italia). Điều này phản ánh sự chênh lệch quá lớn giữa “ông lớn” và phần còn lại trong giải đấu.
Tuy nhiên, Galatasaray và Fenerbahce đang hướng đến mục tiêu xa hơn: tái lập vị thế ở đấu trường châu Âu. Kể từ sau chức vô địch UEFA Cup 2000 của Galatasaray, bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ gần như vắng bóng ở vòng bán kết các cúp châu Âu. Lần gần nhất một CLB lọt sâu là Fenerbahce ở Europa League mùa 2012-13.
Galatasaray đã giành ba chức vô địch quốc nội liên tiếp, đạt 102 điểm mùa 2023-24 và 95 điểm mùa 2024-25. Nhưng thất bại 1-5 trước Eintracht Frankfurt ở trận mở màn Champions League năm nay cho thấy khoảng cách vẫn còn rất lớn. Với dàn sao mới, họ kỳ vọng sẽ từng bước thu hẹp khoảng cách đó.

Rủi ro và triển vọng
Chi tiêu khổng lồ mang đến hy vọng nhưng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Osimhen có thể là bản hợp đồng thay đổi cục diện nếu tiếp tục duy trì phong độ 37 bàn thắng mùa trước, nhưng mức phí 75 triệu euro – cao hơn gấp ba lần kỷ lục trước đây – là con dao hai lưỡi. Nếu thất bại, đây sẽ là cú sốc tài chính khó gượng dậy.
Thực tế, bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ nổi tiếng vì sự bất ổn: các đời chủ tịch, HLV và cầu thủ thay đổi chóng mặt, không ít dự án tham vọng nhanh chóng tan vỡ. Để biến “mùa hè bùng nổ” thành bước ngoặt lịch sử, các CLB cần duy trì tính ổn định và kế hoạch dài hạn – điều mà trước nay họ vốn không giỏi.
Mùa hè 2025 đã biến Super Lig từ “bến đỗ dưỡng già” thành một trong những thị trường chuyển nhượng sôi động nhất thế giới. Với sự hậu thuẫn tài chính từ các thương vụ bất động sản, việc cắt giảm nợ và dòng tiền mới từ tài trợ, Galatasaray và Fenerbahce đang viết lại câu chuyện bóng đá Thổ Nhĩ Kỳ.
Câu hỏi đặt ra là: liệu đây chỉ là khoảnh khắc bùng phát ngắn ngủi, hay là sự khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi Super Lig có thể thực sự thách thức những giải đấu hàng đầu châu Âu? Câu trả lời sẽ phụ thuộc vào việc các CLB Thổ Nhĩ Kỳ có duy trì được sự kiên định và chiến lược dài hạn – hay lại rơi vào vòng xoáy quen thuộc của sự thiếu ổn định và những giấc mơ châu Âu dang dở.
Nguồn: Bongdalu







