Boxing Day từ lâu đã trở thành một phần bản sắc của bóng đá Anh. Với khán giả, đó là ngày hội: sân vận động chật kín, truyền hình sôi động, bóng đá nối tiếp bóng đá. Nhưng ở phía bên kia ánh đèn, Boxing Day lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác với những người trực tiếp ra sân. Với cầu thủ, Giáng sinh không phải tiệc tùng, mà là chuỗi ngày lao động cường độ cao, kỷ luật và cô đơn.
Khi phố xá chìm trong không khí lễ hội, nhiều cầu thủ Ngoại hạng Anh vẫn lặng lẽ lái xe đến sân tập giữa những con đường vắng tanh. Không cây thông, không rượu vang, không những bữa ăn thả ga. Họ phải gạt sang một bên niềm vui sum họp, giữ chặt chế độ ăn uống và giấc ngủ, để chuẩn bị cho trận đấu chỉ cách đó vài giờ. Chỉ đến khi giải nghệ, họ mới thực sự biết Giáng sinh “có mùi vị gì”.
Robbie Savage từng kể trên BBC rằng HLV Martin O’Neill không chấp nhận bất kỳ sự uể oải nào trong ngày lễ. Chỉ một ánh mắt lơ đãng trên sân tập Noel cũng đủ để ông quát thẳng: “Với cầu thủ Ngoại hạng Anh, ngày nào cũng là Giáng sinh”. Một câu nói phũ phàng, nhưng phản ánh chính xác thực tế khắc nghiệt của bóng đá xứ sương mù.
Dù lịch Boxing Day hiện nay đã được điều chỉnh nhẹ nhàng hơn, giúp một số ngôi sao hàng đầu có thể nghỉ ngơi, guồng quay vẫn không hề chậm lại với phần đông cầu thủ thuộc hệ thống Football League. Khi gia đình quây quần bên bàn tiệc, họ vẫn phải tuân thủ kỷ luật thép: tập luyện, hồi phục, ăn uống có kiểm soát. Mọi sự buông lỏng đều có thể trả giá bằng phong độ hoặc vị trí trong đội hình.
Với Scott Minto, cựu hậu vệ Chelsea và West Ham, việc tập luyện ngày 25/12 gần như là phản xạ tự nhiên, được hình thành từ thời còn trẻ ở Charlton. Thậm chí, anh còn cảm thấy thú vị khi tập trên những con phố trống trơn và tham gia các buổi tập nhẹ nhàng, vui vẻ để kịp về nhà sớm. Trong mắt Minto, bóng đá Anh chính là một phần của không khí lễ hội.

Nhưng không phải ai cũng cảm nhận được sự lãng mạn đó. Steve Walsh, cựu đội trưởng Leicester City, nhớ rõ lịch trình quen thuộc: tập buổi sáng, tranh thủ ăn trưa cùng gia đình, rồi lập tức quay lại chế độ “thi đấu”. Với những trận sân khách, Giáng sinh gần như biến mất. Cầu thủ rời nhà khi trời tối, ngủ trong khách sạn và cố chợp mắt giữa tiếng nhạc tiệc vọng lên từ phố xá bên ngoài.
Gerry Taggart, người đá cặp với Walsh ở Leicester, thậm chí coi Giáng sinh là một ngày “vô nghĩa”. Anh buộc phải tự tái lập tư duy, xem đó như ngày làm việc bình thường để không bị cảm xúc chi phối. Ký ức ám ảnh nhất của Taggart là chuyến đi 250 dặm từ Barnsley đến Plymouth vào Boxing Day. Chỉ vài giờ bên gia đình, rồi lên đường lúc 5 giờ chiều, đến khách sạn khi đêm đã khuya – một sự chuẩn bị xa rời khái niệm lý tưởng của thể thao đỉnh cao.
Cám dỗ lớn nhất trong dịp lễ không nằm ở lịch thi đấu, mà ở bàn ăn. Alex McLeish từng kể về kỷ luật sắt dưới thời Sir Alex Ferguson tại Aberdeen: cấm rượu tuyệt đối ba ngày trước trận. Ai vi phạm, hoặc đối diện cơn thịnh nộ khủng khiếp, hoặc rời đội bóng. Sau này, văn hóa ấy dần mềm hóa, nhất là khi cầu thủ nước ngoài xuất hiện. Scott Minto nhớ lại thời chơi cùng Vialli hay Zola, một ly vang trước trận đôi khi được chấp nhận nếu giúp cầu thủ thư giãn tinh thần.
Dù vậy, đa số vẫn phải kiềm chế. Steve Howard mô tả Giáng sinh điển hình của mình là mở quà với con vào buổi sáng, lao đến sân tập, rồi trở về ăn tối một cách dè dặt. Champagne có thể chảy trong phòng khách, nhưng anh không dám chạm môi vì nỗi ám ảnh về trận đấu ngày hôm sau.
Chỉ khi treo giày, Giáng sinh mới thật sự trở thành ngày nghỉ. Howard nhớ lần đầu đón Noel sau giải nghệ, khi nhận ra mình không còn phải ra sân, anh uống cạn chai rượu như một sự giải phóng. Với cầu thủ, Boxing Day là ngày hội của khán giả, còn với họ, đó đơn giản chỉ là… một ngày đi làm nữa trong năm.
Nguồn tin: Bongdalu








