Đêm qua tại Emirates, Arsenal bị Liverpool cầm hòa 0-0 và bỏ lỡ cơ hội lịch sử để giáng đòn quyết định vào tham vọng của các đối thủ bám đuổi.
Một chiến thắng trước Liverpool sẽ giúp thầy trò Mikel Arteta nới rộng khoảng cách trên đỉnh bảng xếp hạng Premier League lên con số 8 điểm – một cách biệt an toàn khi mùa giải đã trôi qua một nửa chặng đường. Thế nhưng, sau 90 phút căng thẳng tột độ mà thiếu vắng bàn thắng, thứ đọng lại không phải là sự tiếc nuối về mặt chuyên môn, mà là sự phẫn nộ và hỗn loạn.
Trận hòa 0-0 tẻ nhạt về tỷ số nhưng nóng bỏng về cái đầu đã kết thúc trong một khung cảnh xấu xí, khi Gabriel Martinelli – trong một phút mất kiểm soát – đã tạo ra một vụ xô xát lớn sau hành động phi thể thao với Conor Bradley. Trong khi Liverpool rời Bắc London với một điểm quý giá dù đội hình sứt mẻ nghiêm trọng, Arsenal lại đối mặt với những câu hỏi lớn về vị trí tiền đạo mũi nhọn và áp lực tâm lý của một ứng cử viên vô địch.
“Cơn điên” của Martinelli do Arsenal bất lực
Những phút bù giờ tại Emirates thường là thời điểm của những cảm xúc vỡ òa, nhưng lần này, nó là sự vỡ òa của giận dữ. Khi đồng hồ điểm về những giây cuối cùng, Arsenal đang điên cuồng tìm kiếm bàn thắng. Trong một nỗ lực phá bóng, hậu vệ phải Conor Bradley của Liverpool đã ngã xuống đau đớn, tay ôm chặt lấy đầu gối ngay sát đường biên dọc. Thay vì chờ trọng tài cắt còi, Gabriel Martinelli – người đang bị ức chế tâm lý vì sự bế tắc của đội nhà – đã có những hành động khó chấp nhận.
Tiền đạo người Brazil ban đầu thả bóng rơi trúng người Bradley đang nằm sân, sau đó, khi thấy đối thủ nhích người để đảm bảo mình vẫn nằm trong sân (một tiểu xảo câu giờ thường thấy hoặc do đau đớn thực sự), Martinelli đã lao tới túm lấy Bradley và cố gắng lôi xềnh xệch cầu thủ này ra khỏi đường biên. Hành động này ngay lập tức kích hoạt một “quả bom” trên sân.
Các tiền vệ của Liverpool là Dominik Szoboszlai và Alexis Mac Allister phản ứng dữ dội, lao vào bảo vệ đồng đội. Ibrahima Konate cũng nhanh chóng có mặt, tạo nên một vụ xô xát hỗn loạn giữa hai bên. Kết cục buồn là Bradley phải rời sân bằng cáng trong đau đớn, để lại nỗi lo về một chấn thương dài hạn khác cho HLV Arne Slot, trong khi hình ảnh của Martinelli và Arsenal bị xấu đi đáng kể trong mắt người hâm mộ trung lập.
Tuy nhiên, sự ức chế của Martinelli có lẽ bắt nguồn từ một vấn đề sâu xa hơn: sự bất lực của hàng công Arsenal trong suốt 90 phút. Đây là một trận đấu mà “Pháo thủ” áp đảo trong hiệp một nhưng lại thiếu đi nhát kiếm quyết định. Tâm điểm của sự chỉ trích một lần nữa hướng về Viktor Gyokeres. Bản hợp đồng được kỳ vọng lớn này đã có một màn trình diễn “tàng hình” đúng nghĩa. Trong 64 phút có mặt trên sân trước khi bị thay ra bởi Gabriel Jesus, tiền đạo người Thụy Điển chỉ có vỏn vẹn 8 lần chạm bóng. Thậm chí trong hiệp hai, anh chỉ chạm bóng đúng một lần.
Gyokeres chưa bao giờ là mẫu tiền đạo chạm bóng nhiều, nhưng vấn đề là khi không ghi bàn, anh dường như không đóng góp được gì vào lối chơi chung. Kể từ khi trở lại sau chấn thương vào tháng 11, Gyokeres mới chỉ ghi được 1 bàn thắng (từ chấm phạt đền). Sự vô hại của anh khiến người ta phải đặt câu hỏi về chiều sâu đội hình của Arsenal.
HLV Arteta hẳn đang khao khát sự trở lại của Kai Havertz – người đã vắng mặt từ vòng mở màn mùa giải. Việc Arteta từ chối sử dụng Mikel Merino – một phương án từng mang lại sự cân bằng tốt – ở vị trí tiền đạo cắm cũng là một dấu hỏi lớn. Arsenal vẫn đang dẫn đầu, nhưng việc phụ thuộc vào sự tỏa sáng của các vệ tinh thay vì một “sát thủ” thực thụ có thể là gót chân Achilles khiến họ hụt hơi trong giai đoạn quyết định.

Sự kiên cường từ “Lữ đoàn đỏ” chắp vá
Nếu Arsenal thất vọng vì không thắng, thì Liverpool có quyền tự hào với 1 điểm rời Emirates. Hành quân đến London, HLV Arne Slot đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhân sự trầm trọng. Không Mohamed Salah (về dự AFCON), không Alexander Isak và Hugo Ekitike vì chấn thương, hàng công của The Kop trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết. Biết rằng mình không thể đôi công sòng phẳng về mặt kiểm soát bóng trong cả trận, Slot đã thực hiện những điều chỉnh chiến thuật táo bạo và đầy toan tính.
Đầu tiên là việc sử dụng Jeremie Frimpong ở vị trí tiền vệ cánh phải. Vốn là một hậu vệ biên tấn công, Frimpong được đẩy lên cao để tận dụng tốc độ xé gió, đóng vai trò là “cửa thoát hiểm” (out-ball) cho các đợt phản công của Liverpool. Dù khả năng dứt điểm và những đường chuyền quyết định của Frimpong vẫn còn thiếu sự sắc sảo cần thiết, nhưng sự hiện diện của anh đã gây ra không ít sóng gió cho William Saliba và David Raya. Biểu đồ nhiệt cho thấy Frimpong hoạt động như một tiền đạo cánh thực thụ, liên tục khoét vào nách hàng thủ Arsenal, giúp giảm tải áp lực cho hàng phòng ngự đội nhà trong những thời điểm Arsenal ép sân nghẹt thở.
Thứ hai là cách vận hành linh hoạt của Florian Wirtz. Xuất phát ở vị trí “số 9 ảo“, ngôi sao người Đức ban đầu gặp khó khăn khi bị cô lập giữa vòng vây của các trung vệ Arsenal. Tuy nhiên, khi trận đấu trôi đi, Wirtz bắt đầu lùi sâu hơn, kết nối với Szoboszlai và Mac Allister ở tuyến giữa. Chính sự điều chỉnh này đã giúp Liverpool lấy lại thế trận trong hiệp hai. Họ không còn chịu trận mà bắt đầu kiểm soát bóng tốt hơn, thoát pressing mượt mà hơn. Dù chỉ tạo ra chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) thấp kỷ lục là 0.36, nhưng việc Liverpool cầm chân được đội đầu bảng ngay tại sân khách với một đội hình chắp vá là một thành công lớn về mặt chiến thuật.
Liverpool đã chơi một canh bạc mạo hiểm khi chấp nhận nhường thế trận trong 25 phút đầu, chịu đựng sức ép và chờ đợi thời cơ. Họ đã sống sót nhờ sự kỷ luật của hàng thủ và sự linh hoạt của các ngôi sao còn lại. Dù cái giá phải trả có thể là chấn thương của Conor Bradley, nhưng 1 điểm có được đã giúp Liverpool không bị Arsenal bỏ lại quá xa.
Kết thúc trận đấu, bảng tỷ số 0-0 không phản ánh hết sự kịch tính và những toan tính chiến thuật của hai vị huấn luyện viên. Arsenal đã bỏ lỡ cơ hội vàng để bứt phá, và sự nóng nảy của Martinelli cho thấy áp lực tâm lý đang đè nặng lên đôi chân của những người dẫn đầu. Trong khi đó, Liverpool của Arne Slot chứng minh rằng ngay cả khi thiếu hụt nhân sự, họ vẫn là một tảng đá tảng khó bị đánh bại. Cuộc đua vô địch Premier League 2026, vì thế, vẫn còn rất nhiều biến số khó lường ở phía trước.
Nguồn: Bongdalu







