Trong lịch sử bóng đá, có không ít cầu thủ sở hữu tài năng đặc biệt nhưng lại không thể vươn tới đỉnh cao vì những chấn thương dai dẳng. Một trong những cái tên tiêu biểu và khiến người hâm mộ Arsenal nuối tiếc nhất chính là Abou Diaby.
Từ một tài năng được kỳ vọng kế thừa Patrick Vieira, Diaby đã phải giã từ sự nghiệp ở tuổi 32 sau khi bỏ lỡ hơn 300 trận đấu cấp câu lạc bộ vì chấn thương.
Khởi đầu đầy hứa hẹn và cú vào bóng định mệnh của Dan Smith
Tháng 1/2006, HLV Arsène Wenger quyết định mang Abou Diaby từ Auxerre về Arsenal khi anh mới 19 tuổi. Với dáng người cao, khả năng kiểm soát bóng mềm mại cùng những pha bứt tốc từ tuyến giữa, Diaby nhanh chóng được xem như “bản sao Vieira”.
Ở những trận đầu tiên tại Premier League, Diaby gây ấn tượng bởi sự tự tin và kỹ thuật. Anh có thể vừa phòng ngự, vừa tham gia tấn công, phù hợp với mẫu “box-to-box” mà Wenger ưa thích. Dù vậy, chính sự so sánh liên tục với Vieira – huyền thoại của đội hình bất bại – đã đặt lên vai Diaby một áp lực khổng lồ.
Nhưng áp lực không phải là vấn đề lớn nhất. Điều giết chết sự nghiệp của Diaby là những chấn thương dai dẳng bắt đầu từ cuối mùa giải 2005/06.

Ngày 1/5/2006, Arsenal đối đầu Sunderland ở Premier League. Trong một pha tranh chấp, Diaby bị hậu vệ Dan Smith vào bóng cực kỳ thô bạo. Kết quả, mắt cá chân của anh bị phá nát và buộc phải nghỉ thi đấu gần 10 tháng.
Chấn thương này không chỉ lấy đi gần một năm phát triển của Diaby mà còn thay đổi hoàn toàn sự nghiệp của anh. Trong một cuộc phỏng vấn với Arsenal năm 2019, Diaby thừa nhận: “Trước đó tôi chưa từng biết chấn thương cơ bắp là gì. Nhưng sau cú va chạm ấy, tôi mất đi sự linh hoạt ở mắt cá, không còn nhanh nhẹn như trước. Kể từ đó, tôi thường xuyên gặp các chấn thương cơ bắp, và chắc chắn mọi thứ đều bắt nguồn từ trận đấu với Sunderland.”
Vừa tỏa sáng, vừa gây tranh cãi
Mặc dù gặp nhiều vấn đề thể lực, Diaby vẫn có những giai đoạn để lại dấu ấn. Trong ba mùa giải từ 2007–2010, anh ra sân hơn 100 trận, góp mặt tại chung kết League Cup 2007. Tuy nhiên, chính ở trận đấu đó, Diaby lại vô tình đá trúng đầu John Terry, khiến trung vệ Chelsea bất tỉnh.
Sự cố ấy phản ánh phần nào nghịch lý trong sự nghiệp của Diaby: một cầu thủ tài năng, hiền lành ngoài sân cỏ nhưng thường xuyên vướng vào những tình huống va chạm nguy hiểm. Sau này, anh bị gán mác “cầu thủ chơi rắn” khi có những pha phạm lỗi thô bạo với Gretar Steinsson (Bolton, 2008) hay Joey Barton (Newcastle, 2011).
Ngoài sân cỏ, Diaby lại là một con người hoàn toàn khác. Anh tích cực làm từ thiện, sáng lập quỹ Abou Diaby chống đói nghèo ở châu Phi và châu Á, thậm chí từng bảo vệ một CĐV khuyết tật khi bị chế giễu công khai.
Arsenal buông tay trong tiếc nuối
Sau World Cup 2010 cùng đội tuyển Pháp, Diaby liên tục dính chấn thương nặng. Đỉnh điểm là vào tháng 3/2013, anh bị đứt dây chằng chéo trước và phải phẫu thuật dài hạn. Kể từ đó, anh gần như biến mất khỏi đội hình chính.
Trong 10 năm ở Arsenal, Diaby chỉ chơi tổng cộng 180 trận – một con số quá ít so với tiềm năng và kỳ vọng ban đầu. Đặc biệt, từ mùa 2011/12 trở đi, anh chỉ ra sân 22 lần. Đến năm 2015, Arsenal quyết định giải phóng hợp đồng.
Cái cách Arsenal nói lời chia tay cũng khiến nhiều người xót xa: chỉ một thông báo ngắn gọn trên trang chủ, gộp Diaby với 4 cầu thủ trẻ khác. Với một người từng được coi là “tương lai tuyến giữa”, đó là cái kết buồn và lặng lẽ.

Diaby chia sẻ trong ngày rời Arsenal: “Tôi hối tiếc vì đã không thể hiện được hết tiềm năng. Nhưng tôi biết ơn Wenger và những khoảnh khắc tuyệt vời tại Arsenal. Một chương mới sẽ bắt đầu.”
Marseille là đội tiếp theo đặt niềm tin vào Diaby. Thế nhưng, những chấn thương tiếp tục ám ảnh anh. Chỉ sau 2 năm với vỏn vẹn 5 lần ra sân tại Ligue 1, Diaby phải phẫu thuật mắt cá lần nữa vào năm 2016 và gần như không còn cơ hội trở lại.
Dù vẫn kiên trì tập luyện và hy vọng tìm bến đỗ mới, nhưng đến năm 2019, Diaby chính thức tuyên bố giải nghệ ở tuổi 32. Anh nói trên RMC: “Tôi đã chiến đấu nhiều năm với các vấn đề thể chất. Sau Marseille, tôi cho bản thân một năm để trở lại, nhưng nó khó hơn tôi nghĩ. Cuối cùng, tôi phải chấp nhận dừng lại.”
Di sản dang dở của một “Vieira mới”
Nếu không chấn thương, Abou Diaby hoàn toàn có thể trở thành một trong những tiền vệ xuất sắc nhất Premier League. Anh có kỹ thuật, sức mạnh, khả năng điều tiết nhịp độ trận đấu và những pha đi bóng từ tuyến giữa đầy đột biến.
Thế nhưng, suốt sự nghiệp, Diaby dành nhiều thời gian trong phòng điều trị hơn là trên sân cỏ. Với hơn 300 trận bị bỏ lỡ, anh trở thành biểu tượng cho sự nghiệt ngã của bóng đá.
Đến nay, nhiều CĐV Arsenal vẫn thỉnh thoảng nhắc đến Diaby với một niềm tiếc nuối: một tài năng lớn chưa kịp tỏa sáng đã sớm vụt tắt vì đôi chân mong manh.
Sự nghiệp của Abou Diaby là minh chứng cho câu nói: “Tài năng thôi là chưa đủ, sức khỏe mới quyết định tất cả.” Anh từng được kỳ vọng trở thành “Patrick Vieira mới”, nhưng cuối cùng lại trở thành nạn nhân của chấn thương. Dẫu vậy, ký ức về những khoảnh khắc anh tỏa sáng trong màu áo Arsenal vẫn luôn sống trong lòng người hâm mộ – như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt và mong manh của bóng đá đỉnh cao.
Nguồn tin: Bongdalu









