Ruben Amorim đang đứng trước một thực tế khó phủ nhận: chiếc ghế nóng tại Old Trafford chưa bao giờ bấp bênh đến thế. Sau chuỗi kết quả nhạt nhòa và đặc biệt là những phát ngôn công khai mang tính đối đầu với thượng tầng CLB, HLV người Bồ Đào Nha dường như đang tự đẩy mình đến ranh giới khó quay đầu tại Manchester United.
Trận hòa 1-1 trên sân Leeds không chỉ khiến MU đánh rơi thêm điểm số quan trọng, mà còn phơi bày rõ ràng những vấn đề cốt lõi của Amorim trong vai trò thuyền trưởng. Về chuyên môn, United tiếp tục trình diễn một bộ mặt thiếu sức sống, lúng túng trong kiểm soát thế trận và gần như không tạo được cảm giác áp đảo trước đối thủ mới thăng hạng. Về kết quả, con số 24 chiến thắng sau 63 trận là thống kê quá nghèo nàn với bất kỳ HLV nào dẫn dắt MU, chứ chưa nói đến một đội bóng từng tự xem mình thuộc nhóm tinh hoa châu Âu.
Nhưng điều khiến Amorim khó trụ lại Old Trafford không chỉ nằm ở bảng xếp hạng hay các con số khô khan. Vấn đề lớn hơn là cách ông chọn đối diện với khó khăn. Những phát biểu sau trận Leeds, khi Amorim bày tỏ sự không hài lòng vì bị gọi là “head coach” thay vì “manager”, được xem như một tuyên bố mang tính thách thức trực diện ban lãnh đạo. Ở MU – nơi quyền lực luôn được phân chia chặt chẽ giữa HLV, giám đốc bóng đá và bộ phận điều hành – việc công khai “xả” bức xúc chẳng khác nào đổ thêm dầu vào ngọn lửa vốn đã âm ỉ.
Thực tế, Amorim không phải HLV đầu tiên lâm vào thế khó vì cấu trúc quyền lực tại Old Trafford. Nhưng khác với những người tiền nhiệm, ông chọn cách nói thẳng, nói mạnh và nói trước truyền thông. Đó có thể là biểu hiện của sự thẳng thắn, nhưng trong bối cảnh kết quả không ủng hộ, nó lại trở thành con dao hai lưỡi. Khi thành tích kém, tiếng nói của HLV tự khắc mất trọng lượng. Và khi tiếng nói ấy mang màu sắc đối đầu, sự kiên nhẫn của ban lãnh đạo cũng khó kéo dài.

Chưa kể, dấu ấn chiến thuật của Amorim tại MU vẫn rất mờ nhạt. Sơ đồ 3-4-2-1 từng giúp ông thành công ở Sporting Lisbon lại liên tục bộc lộ hạn chế tại Premier League – nơi tốc độ, thể lực và khả năng thích nghi được đặt lên hàng đầu. United tỏ ra lúng túng khi triển khai hệ thống này, đặc biệt ở những thời điểm phải chuyển trạng thái nhanh hoặc đối mặt với các đội chơi trực diện. Việc nội bộ CLB xuất hiện những báo cáo phân tích chỉ ra điểm yếu của sơ đồ này càng cho thấy sự thiếu đồng thuận trong định hướng chuyên môn.
Ở góc độ quản trị, MU đang trong giai đoạn “tái thiết thầm lặng”, với việc tinh giản bộ phận tuyển trạch và trao thêm quyền cho các giám đốc chuyên môn. Trong bức tranh đó, Amorim cần đóng vai trò một mắt xích hợp tác, không phải trung tâm quyền lực. Việc ông công khai nhấn mạnh vị thế “manager” chẳng khác nào đi ngược dòng chảy đang hình thành tại Old Trafford.
Tất nhiên, Amorim vẫn còn hợp đồng đến năm 2027 và chưa có dấu hiệu cho thấy MU sẽ lập tức đưa ra quyết định mạnh tay. Nhưng trong thế giới bóng đá hiện đại, hợp đồng dài hạn không còn là tấm lá chắn vững chắc. Nếu kết quả không cải thiện, phòng thay đồ thiếu niềm tin và mối quan hệ với thượng tầng tiếp tục rạn nứt, viễn cảnh Ruben Amorim phải rời Old Trafford sớm hơn dự kiến là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Nói cách khác, vấn đề không chỉ là Amorim có đủ năng lực hay không, mà là ông có còn phù hợp với Manchester United ở thời điểm này hay không. Và với những gì đang diễn ra, câu trả lời ngày càng nghiêng về một kịch bản u ám cho HLV người Bồ Đào Nha.










