Trong suốt hơn hai thập kỷ qua, bóng đá thế giới đã nhiều lần chứng kiến truyền thông và người hâm mộ “gán ghép” những tài năng trẻ triển vọng với Lionel Messi – thiên tài bóng đá người Argentina. Sự so sánh này thường xuất phát từ lối chơi kỹ thuật, khả năng rê bóng và tư duy vượt trội của một cầu thủ ở độ tuổi còn rất trẻ. Tuy nhiên, lịch sử cũng chỉ ra rằng hầu hết những “Messi mới” rồi cũng sẽ lụi tàn, hoặc ít nhất là không thể đạt đến tầm vóc vĩ đại mà Messi đã xây dựng.
Tại nước Anh, cái tên mới nhất được đặt biệt danh ấy là Max Dowman, cầu thủ 15 tuổi của Arsenal. Trong giai đoạn tiền mùa giải 2025/26, Dowman đã khiến giới chuyên môn và cả CĐV “Pháo thủ” phát cuồng nhờ kỹ thuật điêu luyện, sự tự tin khi đối mặt với đối thủ lớn tuổi hơn và khả năng tạo đột biến. Ngay cả Gabriel Heinze – huyền thoại người Argentina mới gia nhập ban huấn luyện Arsenal – cũng phải thốt lên rằng: “Tôi chưa từng thấy điều gì tương tự kể từ khi Messi xuất hiện.”
Dẫu vậy, trước Dowman, bóng đá Anh cũng từng có ít nhất hai cầu thủ trẻ được mệnh danh là “Messi nước Anh”: Callum Gribbin và Marcus Edwards. Giờ đây, khi một người đang lang bạt ở giải hạng thấp, còn một người mới trở lại Premier League sau nhiều năm phiêu lưu, câu chuyện của họ chính là lời nhắc nhở: biệt danh “Messi” là con dao hai lưỡi.
Callum Gribbin – “Messi của Manchester” lạc lối
Sinh năm 1998 tại vùng Greater Manchester, Callum Gribbin từng là một trong những viên ngọc sáng nhất của học viện Manchester United. Anh gia nhập lò đào tạo Carrington từ nhỏ và nhanh chóng gây ấn tượng nhờ kỹ thuật cá nhân điêu luyện, khả năng rê bóng mềm mại và tư duy chơi bóng vượt trội. Truyền thông Anh thời điểm đó không ngần ngại gọi Gribbin là “Messi của Manchester”.
Năm 16 tuổi, Gribbin đã được Louis van Gaal cho tập luyện cùng đội Một. Chàng trai trẻ khi ấy chia sẻ với The Athletic rằng việc được sát cánh cùng Wayne Rooney, Angel Di Maria hay Michael Carrick là một giấc mơ thành hiện thực. Anh kể lại:
“Chúng tôi thường tập ở sân ngay bên cạnh đội Một. Tôi luôn thích ở lại sau buổi tập để xem họ chơi thêm vài phút. Thỉnh thoảng, tôi thấy họ ăn tối trong căn tin và tự nhủ: một ngày nào đó, mình phải ngồi cùng bàn với họ. Khi được gọi lên đội Một, tôi nghĩ đơn giản: ‘Đây chính là nơi mình thuộc về’.”

Thế nhưng, giấc mơ ấy sớm tan vỡ. Dù sở hữu tài năng thiên bẩm, Gribbin lại phải đối diện với những vấn đề về tâm lý và hàng loạt chấn thương dai dẳng. Anh không thể tạo dấu ấn đủ lớn để được trao cơ hội ở Premier League. Đến mùa hè 2019, sau 11 năm gắn bó, Manchester United quyết định thanh lý hợp đồng với Gribbin, khép lại hành trình tại đội bóng mà anh hằng mơ ước.
Sau đó, Gribbin đầu quân cho Sheffield United nhưng chưa từng ra sân ở đội Một. Anh buộc phải xuống chơi ở League Two trong màu áo Barrow, nơi cũng chỉ đá được 5 trận. Con đường sự nghiệp tiếp tục dốc đứng khi anh gia nhập các đội bóng bán chuyên như Radcliffe hay FC United of Manchester.
Tính đến tháng 8/2025, Gribbin khoác áo Rylands FC, một CLB nhỏ ở Northern Premier League Premier Division – giải đấu thuộc cấp độ bán chuyên tại Anh. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là Gribbin vẫn giữ niềm tin mãnh liệt rằng anh có thể trở lại sân khấu lớn. Chia sẻ với The Sun, tiền vệ này bộc bạch:
“Tôi sẽ nói dối nếu bảo chưa từng nghĩ về Premier League. Nhưng tôi luôn tin vào tài năng của mình. Nếu tôi kém đi, chỉ cần kém 10% thôi, tôi đã bỏ cuộc rồi. Tôi coi 18 tháng tới là cơ hội cực lớn để trở lại nơi mình cần phải ở.”
Câu chuyện của Gribbin vừa bi kịch vừa truyền cảm hứng. Anh từng đứng trước cánh cửa thiên đường, nhưng lại sa sút vì những yếu tố ngoài chuyên môn. Dẫu vậy, tinh thần kiên định không bỏ cuộc cho thấy giấc mơ bóng đá chưa bao giờ tắt trong con người anh.
Marcus Edwards – “Messi Spurs” tìm lại ánh sáng ở Burnley
Nếu Gribbin sa sút và rời xa ánh đèn Premier League, thì Marcus Edwards – một “Messi nước Anh” khác – lại có con đường vòng vèo nhưng rốt cuộc cũng quay trở lại giải đấu số một xứ sương mù.
Sinh ra tại London, Edwards gia nhập học viện Tottenham Hotspur và nhanh chóng gây tiếng vang. Các HLV trẻ đều ca ngợi anh là cầu thủ kỹ thuật nhất mà họ từng chứng kiến. Temisan Williams, cựu HLV học viện Arsenal và Spurs, thậm chí thẳng thắn so sánh:
“Không nghi ngờ gì, đó chính là Marcus Edwards. Khi nhìn cậu ấy thi đấu, tôi có cảm giác như đang thấy Messi nước Anh. Cậu ấy chơi ở độ tuổi cao hơn mà vẫn làm chủ trận đấu.”

Edwards được Mauricio Pochettino trao cơ hội ra mắt đội Một Spurs ở mùa 2016/17, trong trận thắng Gillingham 5-0 tại League Cup. Thế nhưng, đó cũng là lần duy nhất anh xuất hiện trong màu áo Tottenham ở cấp độ cao nhất. Thiếu kiên nhẫn và không phù hợp với triết lý của CLB, Edwards buộc phải tìm lối đi khác.
Sau những lần cho mượn ngắn hạn tại Norwich City và Excelsior (Hà Lan), bước ngoặt xảy đến vào năm 2019 khi anh quyết định sang Bồ Đào Nha khoác áo Vitoria de Guimaraes. Tại đây, Edwards đã trưởng thành vượt bậc, ghi 20 bàn và 14 kiến tạo sau 96 trận, trở thành một trong những ngoại binh được yêu thích nhất Primeira Liga.
Đến năm 2021, anh chuyển sang Sporting CP, nơi anh tiếp tục thăng hoa dưới thời HLV Ruben Amorim. Edwards không chỉ chơi ấn tượng tại giải quốc nội mà còn tỏa sáng ở Champions League, đặc biệt là bàn thắng vào lưới… chính Tottenham vào tháng 10/2022. Tổng cộng, anh có 24 bàn thắng và 26 kiến tạo sau 120 trận cho Sporting – một con số khẳng định sự ổn định và tầm ảnh hưởng.
Mùa giải 2024/25, Edwards được Scott Parker – HLV của Burnley – mượn về trong nửa sau mùa giải. Với màn trình diễn tích cực, Burnley quyết định mua đứt anh trong mùa hè 2025, đúng thời điểm CLB này giành quyền trở lại Premier League với vị trí á quân Championship.
Edwards chia sẻ trên The Mirror: “Tôi và Parker từng có mối quan hệ tốt từ đội trẻ Tottenham. Khi biết ông ấy muốn tôi đến, thế là đủ. Tôi tin vào ông ấy và Burnley cũng là một CLB lớn. Mọi thứ đều hợp lý.”
Như vậy, ở tuổi 26, Marcus Edwards cuối cùng cũng có cơ hội chinh chiến tại Premier League – nơi mà nhiều năm trước anh đã bị bỏ lỡ. Với kinh nghiệm chinh chiến quốc tế cùng khả năng tạo đột biến, Edwards hứa hẹn sẽ là một trong những ngòi nổ quan trọng giúp Burnley trụ vững tại hạng đấu cao nhất xứ sở sương mù.
Bài học từ những “Messi nước Anh”
So sánh bất kỳ tài năng trẻ nào với Lionel Messi thực chất là một gánh nặng tâm lý khổng lồ. Callum Gribbin từng sụp đổ dưới áp lực ấy, còn Marcus Edwards phải rời xa nước Anh để tái sinh sự nghiệp trước khi trở lại Premier League. Cả hai trường hợp cho thấy rằng việc đặt kỳ vọng quá cao từ khi còn quá trẻ có thể dễ dàng biến thành con dao hai lưỡi.
Trong khi đó, Max Dowman – “Messi mới nhất của nước Anh” – đang trong giai đoạn khởi đầu sự nghiệp. Arsenal và Gabriel Heinze có lẽ hiểu rằng điều quan trọng nhất là bảo vệ sự phát triển tự nhiên của cầu thủ 15 tuổi này, tránh lặp lại những bi kịch của Gribbin, đồng thời hy vọng có thể giúp cậu đi theo con đường thành công giống Edwards.
Nhìn lại hành trình của Callum Gribbin và Marcus Edwards, có thể thấy danh xưng “Messi nước Anh” không phải tấm vé đảm bảo thành công. Một người đang lạc lối ở hạng đấu bán chuyên, vẫn kiên định nuôi mộng Premier League; người kia kiên nhẫn hơn, lựa chọn con đường vòng và giờ đây đã tìm lại ánh sáng ở Burnley.
Trong bối cảnh đó, Max Dowman chính là chương mới của câu chuyện. Tài năng 15 tuổi này có thể trở thành một ngôi sao lớn, hoặc cũng có thể rơi vào vết xe đổ như những người đi trước. Tất cả phụ thuộc vào cách anh được dìu dắt, bảo vệ và cả bản lĩnh đối diện với áp lực.
Một điều chắc chắn: Messi chỉ có một. Nhưng từ những “Messi nước Anh” trong quá khứ, người hâm mộ có thể tìm thấy những câu chuyện về ước mơ, thất bại và nghị lực – những gam màu khác nhau của bóng đá.
Nguồn tin: Bongdalu










