Chỉ trong vòng 24 giờ, Philippines làm rung chuyển cả hai bảng đấu bóng đá SEA Games 33, khi đội nam U22 hạ gục nhà đương kim vô địch Indonesia 1-0, đội nữ cũng đánh bại đương kim vô địch ba kỳ liên tiếp Việt Nam với cùng tỷ số. Hai chiến thắng lịch sử này có một điểm chung: đội hình Philippines gần như được xây dựng hoàn toàn từ cầu thủ gốc Phi kiều bào.
Đội nam chỉ có đúng 3 cầu thủ sinh ra tại Philippines trong đội hình xuất phát và duy nhất 1 người được đào tạo trong nước (Gavin Muens). Còn lại là những cái tên nhập tịch bao gồm: Sandro Reyes (Mỹ), Javier Mariona (El Salvador), Noah Leddel (Đức), John Lucero (Tây Ban Nha).
HLV người Tây Ban Nha, Michael Martinez Alvarez, biến đội ngũ “con lai toàn cầu” này thành một khối thống nhất, chơi kỷ luật và cực kỳ thực dụng. Bàn thắng duy nhất của Otu Banatao trước Indonesia xuất phát từ một quả ném biên chiến thuật, thứ mà các đội Đông Nam Á hiếm khi tập luyện bài bản.
Đội nữ của HLV Mark Torcaso cũng không kém. Sara Eggesvik (Na Uy), Meryll Serrano (Mỹ), Jessika Cowart (Australia) là những người hùng mang về chiến thắng trước Việt Nam. Họ chơi bóng bổng, tranh chấp mạnh mẽ và tận dụng triệt để lợi thế thể hình, điều mà các đội nữ Đông Nam Á thường lép vế.
Câu hỏi lớn được đặt ra: Liệu nguồn lực từ nước ngoài có đang trở thành yếu tố quyết định trong bóng đá hiện đại? Câu trả lời là có, và những tiền lệ khi Morocco vào bán kết World Cup 2022 với 14 cầu thủ sinh ở châu Âu (Hakimi, Ziyech, Amrabat…), Algeria vô địch CAN 2019 nhờ dàn sao Pháp gốc Phi hay Nigeria vô địch WAFCON 2022 với 7 cầu thủ lớn lên ở Mỹ và châu Âu là minh chứng.

Với Philippines, quốc gia có hơn 10 triệu người sống ở nước ngoài, việc “săn” kiều bào không còn là lựa chọn, mà là con đường sống còn. Liên đoàn Bóng đá Philippines (PFF) đã chiêu mộ hàng loạt tài năng từ Mỹ, châu Âu, thậm chí cả Nam Mỹ và El Salvador, biến họ thành công dân mới chỉ để khoác áo ĐTQG.
Chiến thắng kép này không chỉ đưa Philippines vào bán kết cả hai nội dung (nam lần đầu tiên sau 34 năm), mà còn gửi thông điệp mạnh mẽ đến các nền bóng đá Đông Nam Á: nếu không có hệ thống đào tạo trẻ đủ mạnh, con đường kiều bào sẽ ngày càng trở thành “vũ khí” của những đội bóng bị đánh giá thấp hơn.
Việt Nam có lẽ giờ đây phải nhìn lại chính mình. Khi đối thủ chỉ cần vài chục cầu thủ “Tây” là đủ để đánh bại cả một hệ thống đào tạo nội địa, đó không còn là chuyện may rủi nữa. Đó là một xu thế không thể đảo ngược.
Nguồn tin: Bongdalu








