Sự vắng mặt dài hạn của Bruno Fernandes không chỉ là một chấn thương đơn thuần, mà còn phơi bày trọn vẹn cuộc khủng hoảng mang tính hệ thống nơi tuyến giữa Manchester United – vấn đề đã tồn tại suốt nhiều năm nhưng liên tục bị che lấp bởi cá nhân kiệt xuất của đội trưởng người Bồ Đào Nha.
Kể từ ngày cập bến Old Trafford, Bruno Fernandes gần như là “lá phổi” không thể thay thế của Man Utd. Anh chơi với cường độ cao, ra sân đều đặn, gánh vác cả sáng tạo lẫn tinh thần đội bóng. Chính vì vậy, việc Fernandes lần đầu tiên phải nghỉ dài hạn vì chấn thương gân kheo mang ý nghĩa đặc biệt nghiêm trọng. Sáu trận đấu mà anh dự kiến bỏ lỡ – từ Premier League đến FA Cup, đặc biệt là derby Manchester – đều là những thời điểm bản lề của mùa giải. Khi Bruno ngã xuống, Man Utd mới giật mình nhận ra họ mong manh đến mức nào.
Vấn đề không chỉ nằm ở Fernandes. Chấn thương của Kobbie Mainoo càng đẩy Amorim vào thế bí. Lúc này, Man Utd chỉ còn Casemiro và Manuel Ugarte là hai tiền vệ trung tâm “đúng nghĩa”. Casemiro đã qua thời đỉnh cao, còn Ugarte – dù được kỳ vọng – lại gắn liền với những thất bại mỗi khi đá chính. Mason Mount, bản hợp đồng từng được xem là giải pháp cân bằng tuyến giữa, vẫn chỉ tồn tại trên… giấy tờ vì thể trạng bất ổn. Một đội bóng từng thống trị nước Anh nay bước vào chuỗi trận khắc nghiệt với tuyến giữa mỏng manh đến đáng báo động.

Chấn thương của Bruno vì thế trở thành tấm gương phản chiếu sai lầm chiến lược kéo dài của Man Utd. Trong suốt 8 năm, họ chỉ mang về hai tiền vệ trung tâm thực thụ là Casemiro và Ugarte, con số khó tin với một CLB luôn đặt mục tiêu cạnh tranh danh hiệu. Mùa hè vừa qua, ban lãnh đạo tiếp tục dồn gần như toàn bộ ngân sách cho hàng công với Cunha, Mbeumo và Sesko, trong khi tuyến giữa, khu vực quyết định nhịp điệu và bản sắc lối chơi – bị bỏ quên.
Khi Bruno còn khỏe mạnh, mọi vấn đề đều được che đậy. Anh lùi sâu tổ chức, dâng cao sáng tạo, pressing không biết mệt. Nhưng bóng đá không cho phép dựa dẫm mãi vào một cá nhân. Chấn thương gân kheo của Fernandes là lời cảnh tỉnh muộn màng: Man Utd không thể xây dựng tương lai trên nền tảng mong manh như vậy.
Những cái tên như Elliot Anderson, Adam Wharton, Carlos Baleba hay Alex Scott xuất hiện trong kế hoạch cải tổ cho thấy ban lãnh đạo đã nhận ra vấn đề. Tuy nhiên, đó là câu chuyện của tương lai. Còn ở hiện tại, Old Trafford đang chìm trong nỗi lo lắng rất thật: Man Utd sẽ chơi bóng ra sao khi trái tim nơi tuyến giữa không còn đập?
Nguồn tin: Bongdalu










