Giấc mơ World Cup của bóng đá Việt Nam không còn là câu chuyện viển vông được nhắc đến sau mỗi chiến thắng, mà đang dần hiện ra như một lộ trình có cơ sở, có chiến lược và có niềm tin. Năm 2025, với cú ăn ba danh hiệu dưới thời HLV Kim Sang-sik, bóng đá Việt Nam không chỉ khẳng định vị thế số một khu vực, mà quan trọng hơn, đã tự trao cho mình quyền mơ những giấc mơ lớn hơn.
Sau giai đoạn chuyển giao nhiều biến động hậu triều đại Philippe Troussier, sự xuất hiện của HLV Kim Sang-sik mang ý nghĩa như một cuộc “tái thiết tinh thần”. Chỉ trong hơn một năm tiếp quản, chiến lược gia người Hàn Quốc đã đưa các đội tuyển Việt Nam chạm tới đỉnh cao ở cả ba đấu trường: ASEAN Cup 2024, U23 Đông Nam Á và SEA Games 33. Những danh hiệu ấy không chỉ đo bằng số cúp, mà còn được khắc họa bằng bản lĩnh, sự lì lợm và tinh thần chiến đấu đáng nể.
Đáng chú ý, cả ba trận chung kết đều diễn ra trên sân đối phương. Việt Nam thắng trong thế bị áp lực bủa vây, giữa khán đài cuồng nhiệt của chủ nhà. Đó là thước đo rõ ràng nhất cho sự trưởng thành về tâm lý – yếu tố sống còn nếu muốn tiến xa ở sân chơi châu lục và thế giới. Chiến thắng kiểu đó không đến từ may mắn, mà từ nền tảng chiến thuật vững vàng và niềm tin vào hệ thống đã được xây dựng.
Thành công của các đội U22, U23 cũng cho thấy một điểm then chốt: sợi dây kết nối giữa đào tạo trẻ và đội tuyển quốc gia đã được nối lại. Dưới thời ông Kim, các cấp độ không còn vận hành rời rạc, mà trở thành một dòng chảy liền mạch, nơi cầu thủ trẻ được chuẩn bị sẵn sàng cho những bước nhảy vọt tiếp theo.
Giấc mơ World Cup từng bùng cháy mạnh mẽ dưới thời HLV Park Hang-seo, khi Việt Nam lần đầu lọt vào vòng loại cuối cùng World Cup khu vực châu Á. Giờ đây, trong bối cảnh World Cup 2026 mở rộng lên 48 đội, cánh cửa hy vọng càng rộng hơn. Nhưng hy vọng không đồng nghĩa với dễ dàng. Bóng đá Việt Nam hiểu rõ cái giá của những con đường tắt, nhất là khi chứng kiến làn sóng nhập tịch ồ ạt của nhiều đối thủ trong khu vực.

Trong bối cảnh đó, lựa chọn của Việt Nam là đi chậm mà chắc. Không chạy theo thành tích ngắn hạn, không đánh đổi bản sắc, bóng đá Việt Nam kiên trì với con đường phát triển nội lực. Triết lý của HLV Kim Sang-sik – kế thừa tinh thần kỷ luật của Park Hang-seo nhưng linh hoạt hơn trong sử dụng con người – đã giúp đội tuyển tìm lại chính mình sau những chệch choạc.
Thành quả của năm 2025 không phải “cơn mưa rào” bất chợt, mà là kết tinh của một thập kỷ đầu tư cho đào tạo trẻ, cơ sở vật chất và tư duy làm bóng đá bài bản. Việc đưa các đội trẻ đi tập huấn nước ngoài, cọ xát với những đối thủ có trình độ như Syria, Qatar cho thấy tầm nhìn dài hạn thay vì tư duy ao làng.
Không phải ngẫu nhiên khi VFF xác định mục tiêu World Cup 2030 và 2034 trong chiến lược phát triển đến năm 2045. Những nền bóng đá như Uzbekistan hay Jordan đã chứng minh rằng, xuất phát điểm không phải rào cản nếu có lộ trình đúng và sự kiên định. Việt Nam hôm nay cũng đang hội tụ đủ yếu tố: một thế hệ cầu thủ ở độ chín, lớp kế cận giàu tiềm năng và một HLV am hiểu bóng đá châu Á.
Năm 2025 không phải đích đến, mà là điểm khởi đầu. Mỗi chiến thắng giờ đây không chỉ để nâng cúp, mà để tích lũy bản lĩnh, kinh nghiệm và niềm tin. Và nếu con đường ấy được giữ vững, ngày bóng đá Việt Nam hát vang quốc ca tại World Cup sẽ không còn là giấc mơ xa vời, mà là mục tiêu có thể chạm tới bằng chính thực lực của mình.
Nguồn tin: Bongdalu










