Trong cơn bão nhân sự đang càn quét Old Trafford, Manchester United buộc phải tìm một điểm tựa mới. Khi Bruno Fernandes chấn thương, hàng loạt trụ cột vắng mặt vì AFCON và lịch thi đấu tháng Giêng dày đặc, niềm tin của Quỷ đỏ lúc này được đặt vào một cái tên vừa đắt giá, vừa đầy cá tính: Matheus Cunha – “kẻ nổi loạn” mà họ chủ động mang về để thay đổi bộ mặt đội bóng.
Mùa hè năm ngoái, MU không ngần ngại chi 62,5 triệu bảng để kéo Matheus Cunha khỏi Wolverhampton. Đó không đơn thuần là một thương vụ tăng cường hàng công, mà là tuyên bố rõ ràng về mặt định hướng: giảm tải sức sáng tạo gần như độc quyền trên vai Bruno Fernandes. Cunha được kỳ vọng trở thành mũi khoan tự do, người có thể phá vỡ cấu trúc phòng ngự đối phương bằng cá tính và sự táo bạo.
Ở giai đoạn đầu, Cunha đóng vai “kép phụ” lý tưởng. Nhưng bước sang tháng Giêng khắc nghiệt, mọi thứ thay đổi chóng mặt. Không còn Bruno Fernandes, không còn nhiều phương án xoay tua, Cunha buộc phải bước ra ánh đèn chính. Và đó chính là lúc thứ cá tính mà HLV Ruben Amorim từng nhấn mạnh trở nên đặc biệt quan trọng.
Amorim từng mô tả Cunha bằng một hình ảnh đầy ẩn ý: “Chúng tôi cần một gã điên rồ – người có thể nói ‘tôi không quan tâm’ ngay cả khi thế giới đang bốc cháy”. MU cần một maverick, một kẻ sẵn sàng phá vỡ khuôn mẫu. Cunha là mẫu cầu thủ như vậy. Anh đòi bóng, kéo bóng, đột phá thẳng vào vùng nguy hiểm mà không cần lời mời.
Trong chiến thắng nhọc nhằn 1-0 trước Newcastle dịp Boxing Day, Amorim thừa nhận ông không dám rút Cunha khỏi sân, bởi đó là “người duy nhất giúp đội bóng dễ thở hơn”. Khả năng mang bóng 10–15 mét của Cunha trở thành lối thoát hiếm hoi khi MU bị dồn ép. Thậm chí, sự “càu nhàu” của anh khi không được chuyền bóng lại phản ánh khát vọng gánh vác – phẩm chất mà MU đã thiếu quá lâu.

Tuy nhiên, Cunha không phải mảnh ghép hoàn hảo. Ở Wolves, anh chơi hay nhất khi có một trung phong mục tiêu phía trên để làm tường. Tại Old Trafford, chấn thương và phong độ thất thường của Benjamin Sesko khiến Cunha mất đi đối tác lý tưởng. Bù lại, Amorim đang thử nghiệm những công thức mới, trong đó nổi bật là hệ thống không tiền đạo cắm. Chiến thắng 2-1 ngay tại Anfield trước Liverpool cho thấy Cunha có thể phát huy tối đa khi săn bóng hai và tấn công trong trạng thái chuyển đổi.
Về mặt kỹ thuật, Cunha vẫn còn những điểm gợn. Bước một đôi lúc thiếu ổn định, khiến anh gặp khó trước các hàng thủ lùi sâu. Nhưng đổi lại, khả năng che chắn bóng và kiếm về những quả phạt trực tiếp của anh là thứ vũ khí quý giá, gợi nhớ đến hình ảnh Anthony Martial ở giai đoạn đỉnh cao.
Vấn đề lớn nhất lúc này nằm ở đầu ra. Cunha mới ghi 3 bàn từ xG 4,6 – con số chưa tương xứng với mức độ xông xáo. Những cú sút xa táo bạo hay pha xâm nhập vòng cấm của anh thường thiếu một chút sắc bén, hoặc bị từ chối bởi khung gỗ. Điều trớ trêu là Bruno Fernandes cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự, với bốn lần sút trúng cột dọc mùa này. Dưới thời Amorim, MU ghi bàn nhiều hơn, nhưng sự phung phí cơ hội cá nhân vẫn là bài toán chưa lời giải.
Bước sang năm 2026, MU đối mặt với “ngọn núi” thách thức về lực lượng và bản lĩnh. Trong bức tranh ấy, Matheus Cunha – kẻ nổi loạn mang giá trị kỷ lục – chính là niềm hy vọng lớn nhất. Quỷ đỏ đã mua anh để tạo ra cú hích. Giờ là lúc Cunha chứng minh rằng anh không chỉ là phương án dự phòng cho Bruno Fernandes, mà đủ sức trở thành đầu tàu mới tại Nhà hát của những giấc mơ.
Nguồn tin: Bongdalu










