Có những trận hòa không chỉ làm rơi điểm, mà còn làm lung lay niềm tin. Manchester City rời Stadium of Light với tỷ số 0-0, nhưng thứ họ đánh mất không dừng lại ở hai điểm trên bảng xếp hạng. Đó là cảm giác bất khả chiến bại – thứ đã trở thành “đặc quyền” của đội bóng Pep Guardiola suốt nhiều mùa giải qua.
Trong cùng vòng đấu, Arsenal thắng Aston Villa 4-1 bằng thứ bóng đá sắc lạnh, quyết đoán và đầy uy lực. Khi hai kết quả ấy đặt cạnh nhau, bức tranh cuộc đua vô địch hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết: Arsenal đang tăng tốc, còn Man City lần đầu cho thấy dấu hiệu hụt hơi.
Khoảng cách 4 điểm ở thời điểm mùa giải vừa chạm mốc giữa chặng không phải là án tử. Nhưng trong một cuộc đua mà mọi sai lầm đều bị trừng phạt tức thì, đó là lời cảnh báo đủ lớn để khiến Pep Guardiola phải trăn trở.
Công bằng mà nói, Sunderland mùa này không phải đối thủ dễ chịu. Stadium of Light đã trở thành một trong những “pháo đài” khó công phá nhất Premier League. Ngay cả Arsenal cũng từng rời nơi đây với cảm giác không trọn vẹn. Nhưng cách Man City bị chặn đứng mới là điều đáng phân tích.
Không phải một thế trận đôi công, không phải một màn rượt đuổi nghẹt thở. Đó là một trận đấu mà Man City bị buộc phải chơi theo cách của đối thủ – điều hiếm khi xảy ra dưới triều đại Guardiola.
Erling Haaland, biểu tượng cho sức mạnh và sự áp đảo của City, gần như biến mất. Không phải vì anh chơi tệ, mà vì Sunderland đã chuẩn bị một kế hoạch hoàn hảo để vô hiệu hóa anh. Nordi Mukiele, trung vệ tưởng như “vô danh” với phần lớn người hâm mộ trung lập, đã có trận đấu để đời. Anh không cần phạm lỗi thô bạo, không cần tiểu xảo, chỉ cần đọc tình huống chính xác và duy trì cự ly hợp lý – đủ để Haaland không thể xoay người, không thể bứt tốc, không thể dứt điểm.
Hình ảnh Haaland bị “bỏ túi” suốt 90 phút là biểu tượng cho sự bế tắc toàn diện của Man City.
Khi hành lang cánh không còn là con đường sống Man City của Pep Guardiola thống trị Premier League bằng hai trục chính: kiểm soát trung tuyến và tấn công biên. Nhưng trước Sunderland, cả hai đều gặp vấn đề.

Nico O’Reilly và Matheus Nunes – những cầu thủ được kỳ vọng mang lại chiều rộng và tốc độ – bị khóa chặt. Sunderland pressing có tổ chức, không lao lên mù quáng, mà chia cắt các mối liên kết. City cầm bóng nhiều, nhưng là thứ kiểm soát vô hại.
Con số O’Reilly chỉ có ba lần chạm bóng ở 1/3 sân đối phương trong hơn 60 phút là minh chứng rõ ràng nhất. Man City không thiếu cầu thủ giỏi, họ thiếu không gian – và khi không gian bị tước đoạt, cỗ máy hoàn hảo nhất cũng trở nên lúng túng.
Pep Guardiola buộc phải thay đổi. Gvardiol vào sân, Doku xuất hiện, City chơi trực diện hơn. Nhưng lúc ấy, Sunderland đã ở thế phòng ngự thấp hoàn hảo, với một Robin Roefs xuất sắc trong khung gỗ. Những cơ hội đến muộn, và rồi trôi qua.
“It is what it is” – câu nói của sự cảnh tỉnh Pep Guardiola không nổi giận. Ông không đổ lỗi. Ông chỉ nói: “It is what it is.”
Đó không phải sự buông xuôi. Đó là câu nói của một người hiểu rằng đội bóng của mình không còn quyền sai lầm. Man City đã quá quen với việc tăng tốc ở giai đoạn hai mùa giải, nhưng năm nay mọi thứ đã khác.
Arsenal không còn non nớt. Arsenal không còn đánh rơi điểm ngớ ngẩn. Và Arsenal không còn sợ Man City.
Vì sao năm nay là năm của Arsenal? Không phải vì họ đang dẫn đầu. Mà vì họ trông giống nhà vô địch. Arsenal của Mikel Arteta không còn chỉ là một tập thể giàu năng lượng. Họ có chiều sâu đội hình, có bản lĩnh trong những trận cầu lớn, và quan trọng nhất: sự ổn định.
Chiến thắng 4-1 trước Aston Villa không chỉ là ba điểm. Đó là lời tuyên bố. Arsenal ghi bàn khi cần, siết trận khi cần, và không cho đối thủ cơ hội quay lại. Thứ bản lĩnh ấy là điều họ từng thiếu trong các mùa giải trước – và là thứ Man City từng độc quyền.
Giờ đây, thế độc quyền ấy đang bị thách thức nghiêm túc nhất kể từ khi Guardiola đặt chân tới Anh. Trận hòa có thể định đoạt cả mùa giải? Không ai trao cúp vào tháng Một. Nhưng lịch sử Premier League cho thấy: những khoảnh khắc nhỏ thường định đoạt cả mùa giải lớn.
Cú sảy chân trước Sunderland có thể chỉ là một trận hòa. Nhưng trong bối cảnh Arsenal đang băng băng về phía trước, nó có thể trở thành điểm ngoặt tâm lý – khoảnh khắc Man City nhận ra họ không còn là kẻ duy nhất kiểm soát cuộc chơi.
Pep Guardiola vẫn còn quân bài. Man City vẫn còn trận đối đầu trực tiếp với Arsenal. Nhưng từ giờ trở đi, mọi cú trượt chân đều có thể là chí mạng.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, Premier League đang chứng kiến một sự thật rõ ràng: Sự thống trị của Man City không phải là điều hiển nhiên. Và rất có thể, năm nay thực sự là năm của Arsenal.
Nguồn tin: Bongdalu










