Kỳ chuyển nhượng tháng 1 chưa bao giờ là “cứu cánh” hoàn hảo, nhưng với Manchester United ở thời điểm hiện tại, đây lại mang ý nghĩa của một ngã rẽ. “Quỷ đỏ” không bước vào giai đoạn này với tham vọng vô địch, mà với mục tiêu thực tế hơn: ổn định, cải thiện chất lượng đội hình và giữ hy vọng giành vé dự Champions League.
Trong bối cảnh đó, những quyết định của ban lãnh đạo MU không chỉ xoay quanh chuyện mua – bán cầu thủ, mà còn là cách định hình tương lai trung hạn của CLB dưới thời Ruben Amorim. Về chiếc ghế huấn luyện, Amorim hiện còn hợp đồng tới tháng 6/2027.
Tuy nhiên, việc “để đó” lại tiềm ẩn rủi ro. Nếu MU chờ đến mùa hè mới đánh giá, họ có thể rơi vào thế bị động: hoặc phải gia hạn vội vàng, hoặc bước vào mùa giải mới với một HLV chưa được bảo đảm tương lai. Gia hạn sớm – có điều kiện, chẳng hạn gắn với mục tiêu top 6 – là phương án hợp lý để tạo sự ổn định, đồng thời gửi thông điệp rõ ràng tới phòng thay đồ.
Ở chiều ngược lại, các quyết định nhân sự lại đòi hỏi sự lạnh lùng hơn. Casemiro, người sẽ bước sang tuổi 34 trước khi hợp đồng hết hạn vào năm 2026, không còn là trụ cột bất khả xâm phạm. Giữ anh thêm một mùa, trong vai trò dự bị chiến lược và thủ lĩnh phòng thay đồ, là hợp lý – nhưng chỉ khi vấn đề lương bổng được điều chỉnh. MU không thể tiếp tục trả mức đãi ngộ “siêu sao” cho một cầu thủ không còn đóng vai trung tâm.
Harry Maguire là một trường hợp khác. Dù từng bị nghi ngờ, trung vệ người Anh vẫn cho thấy giá trị khi khỏe mạnh. Gia hạn thêm 12 tháng không phải vì tương lai dài hạn, mà vì sự ổn định và kinh nghiệm trong giai đoạn chuyển giao. Đó là một quyết định thực dụng, đúng tinh thần mà MU đang thiếu trong nhiều năm qua.
Trường hợp Bruno Fernandes phức tạp hơn cả. Đội trưởng, ngôi sao số một, linh hồn lối chơi – tất cả đều đúng. Nhưng chính điều đó lại đặt MU trước câu hỏi: họ có đang phụ thuộc quá nhiều vào một cá nhân? Với chỉ 18 tháng hợp đồng còn lại, tương lai của Bruno sẽ phụ thuộc vào việc Amorim tái định nghĩa vai trò của anh ra sao. Gia hạn hay không, không chỉ là chuyện giấy tờ, mà là câu chuyện chiến thuật và triết lý.

Lisandro Martinez cũng ở tình trạng tương tự. Năng lực chuyên môn không cần bàn cãi, tinh thần chiến đấu thì luôn được đánh giá cao. Nhưng thể trạng mong manh khiến anh chưa thể là “nền móng” cho hàng thủ. MU phải cân nhắc: tiếp tục đặt cược hay tìm một phương án ổn định hơn cho hệ thống ba trung vệ của Amorim.
Luke Shaw, dù đang có mùa giải ít chấn thương nhất trong nhiều năm, lại không còn phù hợp về mặt chiến thuật. Sơ đồ 3-4-2-1 đòi hỏi wing-back có tốc độ và cường độ cao, điều Shaw khó duy trì. Với 18 tháng hợp đồng, khả năng chia tay vào mùa hè là kịch bản dễ xảy ra.
Ở lớp trẻ, Kobbie Mainoo là bài toán cần kiên nhẫn. Việc ít được sử dụng dưới thời Amorim không đồng nghĩa với thất bại. Một bản hợp đồng cho mượn đúng môi trường có thể giúp Mainoo trưởng thành, thay vì “mòn ghế dự bị” tại Old Trafford.
Về chuyển nhượng đi, Joshua Zirkzee và Tyrell Malacia là những cái tên có thể rời CLB, nhưng rào cản lớn nhất vẫn là lương. MU khó bán nhanh nếu không chấp nhận nhượng bộ. Trong khi đó, Manuel Ugarte gần như không nằm trong diện thanh lý, bởi bán anh lúc này đồng nghĩa với thừa nhận sai lầm và chấp nhận lỗ nặng.
Ở chiều ngược lại, MU cần bổ sung gấp một tiền vệ trung tâm mang tính giải pháp ngắn hạn. Một bản hợp đồng cho mượn như Conor Gallagher hay Ruben Neves – nếu khả thi – sẽ giúp đội hình cân bằng hơn, thay vì tiếp tục “vá víu”.
Tóm lại, tháng 1 không phải lúc để Manchester United mơ mộng. Đây là thời điểm của những quyết định tỉnh táo, thậm chí phũ phàng. Làm đúng, MU có thể cứu vãn mùa giải và đặt nền móng cho tương lai. Làm sai, họ sẽ tiếp tục vòng lặp quen thuộc của sự bất ổn – điều mà Old Trafford đã chịu đựng quá lâu.
Nguồn tin: Bongdalu








