Lần đầu tiên sau nhiều mùa giải tại Saudi Arabia, cái tên Cristiano Ronaldo không còn gắn liền với vị thế kẻ dẫn đầu. Việc Al Nassr đánh rơi ngôi đầu bảng Saudi Pro League sau 12 vòng đấu không đơn thuần là một cú sảy chân trên đường đua vô địch. Nó mở ra một câu hỏi lớn hơn, đáng lo ngại hơn: liệu thời gian còn đứng về phía Ronaldo?
Trong suốt 11 vòng đầu tiên, Al Nassr duy trì phong độ gần như hoàn hảo. Ronaldo vẫn ghi bàn đều đặn, vẫn là trung tâm của mọi đường lên bóng, vẫn đóng vai người định đoạt kết cục trận đấu. Nhưng bóng đá đỉnh cao không vận hành theo logic của một vài khoảnh khắc bùng nổ. Khi mùa giải bước sang giai đoạn khốc liệt, khoảng cách giữa chiến thắng và hụt hơi được đo bằng chiều sâu đội hình, khả năng xoay tua và sức bền chiến thuật – những yếu tố mà Al Nassr đang bắt đầu bộc lộ giới hạn.
Việc Al Hilal vươn lên chiếm ngôi đầu bảng không phải tai nạn. Đội bóng này sở hữu bộ khung ổn định, khả năng pressing đồng bộ và đặc biệt là sự đa dạng trong cách ghi bàn. Trong khi đó, Al Nassr vẫn xoay quanh Ronaldo như trục xoay duy nhất. Khi đối thủ siết chặt không gian, hạn chế nguồn tiếp bóng cho số 7, Al Nassr lập tức lúng túng. Và khi Ronaldo không thể tạo ra khác biệt, toàn bộ hệ thống trở nên mong manh.
Nguy cơ với Ronaldo không chỉ đến từ đối thủ, mà còn từ chính quy luật thời gian. Ở tuổi 40, anh vẫn là một cỗ máy ghi bàn đáng nể, nhưng cường độ thi đấu kéo dài tại Saudi Pro League, cộng thêm các nghĩa vụ quốc tế, đang bào mòn thể lực theo cách không thể đảo ngược. Những trận đấu mà Ronaldo mờ nhạt hơn thường kéo theo hình ảnh Al Nassr thiếu ý tưởng, thiếu nhịp điệu và dễ bị tổn thương trong các thời điểm quyết định.

Điều đáng nói là mùa giải này có thể trở thành chương lặp lại quen thuộc với Ronaldo tại Saudi Arabia: ghi nhiều bàn, tạo nhiều kỷ lục cá nhân, nhưng rốt cuộc lại đứng ngoài danh hiệu lớn nhất. Nếu kịch bản đó tiếp diễn, đây sẽ là mùa thứ 4 liên tiếp Ronaldo trắng tay ở Saudi Pro League – một thực tế khó chấp nhận với một biểu tượng luôn được định nghĩa bằng chiến thắng.
Ở tầm vóc của Ronaldo, thất bại không chỉ được đo bằng cúp. Nó còn là sự lung lay của vị thế biểu tượng. Khi Al Nassr không còn là đội bóng số một, Ronaldo cũng không còn là trung tâm không thể thay thế của giải đấu. Những ngôi sao trẻ hơn, giàu năng lượng hơn đang dần xuất hiện, và các đội bóng đã học được cách phong tỏa ảnh hưởng của anh.
Áp lực vì thế đang đè nặng lên chính Ronaldo. Anh không chỉ phải ghi bàn, mà còn phải chứng minh mình vẫn là chìa khóa duy nhất để Al Nassr mơ vô địch. Đó là gánh nặng không hề nhỏ, đặc biệt khi đội bóng thiếu những phương án chia lửa đủ chất lượng. Mỗi vòng đấu trôi qua mà Al Nassr không thắng, mọi ánh nhìn lại dồn về số 7 – như thể mọi vấn đề đều bắt nguồn từ anh, dù thực tế không hẳn như vậy.
Nguy hiểm hơn cả là khả năng Al Nassr buộc phải thay đổi triết lý để thích nghi với tương lai, nơi Ronaldo không còn là trung tâm tuyệt đối. Khi điều đó xảy ra, vai trò của anh sẽ bị đặt dấu hỏi, dù tên tuổi vẫn còn sức hút thương mại khổng lồ. Trong bóng đá hiện đại, không có huyền thoại nào miễn nhiễm với sự đào thải.
Với Ronaldo, đây không còn là câu chuyện ghi bao nhiêu bàn nữa. Đó là cuộc chiến để giữ lại ý nghĩa của sự hiện diện. Nếu Al Nassr tiếp tục hụt hơi và Al Hilal duy trì sự ổn định, nguy cơ lớn nhất không phải là mất ngôi đầu, mà là việc Ronaldo sẽ phải đối diện với một mùa giải nữa không danh hiệu – và những câu hỏi ngày càng gay gắt về chương cuối sự nghiệp của anh.
Nguồn tin: Bongdalu










