Lịch sử hào hùng của Wolverhampton Wanderers chắc chắn ghi nhận năm 2025 như một năm khó khăn và vất vả nhất khi đội bóng nhìn về 2026 đầy bất an.
Bắt đầu năm mới trong tâm thế của một kẻ chật vật trụ hạng tại Premier League và kết thúc năm cũng trong chính vũng lầy đó, Wolves dường như đã buông xuôi trong cuộc chiến sinh tồn. Dù có một vài điểm sáng hiếm hoi, nhưng tất cả đều bị che mờ bởi một chuỗi dài những thất bại tủi hổ và những kỷ lục buồn. 12 tháng qua là một hành trình đi từ hy vọng le lói đến sự tuyệt vọng cùng cực, đặt đội bóng vùng West Midlands trước nguy cơ lần đầu tiên trở lại giải Hạng Nhất sau nhiều năm hiện diện tại sân chơi cao nhất xứ sở sương mù.
Những “vệt nắng” hiếm hoi giữa mùa xuân
Thật khó để hình dung rằng, trước khi chìm sâu vào sự hỗn loạn hiện tại, Wolves đã từng có những giây phút khiến người hâm mộ cảm thấy lạc quan. Đó là quãng thời gian ngắn ngủi vào mùa xuân, khi HLV Vitor Pereira vẫn còn là người hùng trong mắt các cổ động viên với triết lý “First the points, then the pints” (Có điểm trước, uống bia sau).
Lúc đó, tân binh Jorgen Strand Larsen đang ở đỉnh cao phong độ, liên tục nổ súng, và đội bóng thậm chí còn vận hành trơn tru ngay cả khi thiếu vắng “linh hồn” Matheus Cunha – người bị treo giò vì một vụ việc hy hữu là… trộm kính của nhân viên đội đối thủ.
Chiến tích rạng rỡ nhất của năm 2025 chính là chuỗi 6 trận thắng liên tiếp tại Premier League, đỉnh điểm là màn lội ngược dòng đầy cảm xúc trên sân Portman Road của Ipswich Town. Khi Pablo Sarabia vào sân từ ghế dự bị để ghi bàn gỡ hòa và kiến tạo cho Strand Larsen ấn định chiến thắng, cả vùng Wolverhampton đã tin rằng bóng ma xuống hạng đã bị xua đuổi.
Đó là khoảnh khắc Andre mượn điện thoại của một fan hâm mộ để quay video ăn mừng, một khung cảnh rạng rỡ hiếm hoi trước khi bóng tối bao trùm Molineux. Trận thắng 4-2 trước Tottenham Hotspur vào tháng 4 cũng là một kỷ niệm đẹp, khi Cunha tỏa sáng rực rỡ để bảo toàn lợi thế trong một thế trận rượt đuổi kịch tính, đưa triều đại của Pereira lên đỉnh cao nhất của sự kỳ vọng.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Kể từ sau kỳ chuyển nhượng mùa hè, Wolves bắt đầu rơi tự do không phanh. Con số thống kê gây sốc nhất minh chứng cho sự sụp đổ này chính là chuỗi 10 trận thua liên tiếp tại giải Ngoại hạng vào giai đoạn cuối năm – kỷ lục buồn dài nhất trong lịch sử CLB. Từ một đội bóng có lối chơi khó chịu, Wolves trở thành “kho điểm” của giải đấu.
Sự ra đi của Cunha vào tháng 5 không chỉ lấy đi một ngôi sao, mà còn lấy đi cả niềm hy vọng – thứ hàng hóa xa xỉ nhất tại Molineux lúc này. Dù Joao Gomes vẫn chiến đấu với tinh thần rực lửa và nhiệt huyết, anh cũng không thể gồng gánh một tập thể rệu rã, thiếu định hướng và đầy rẫy những sai lầm cá nhân từ phòng ngự đến tấn công.

Niềm hy vọng mong manh vào một tương lai ổn định
Nếu phải tìm ra một khoảnh khắc gây nản lòng nhất trong năm, có lẽ đó không phải là trận thua 0-3 trước Nottingham Forest hay Fulham, mà chính là bàn thua ở phút cuối trong trận gặp Burnley tại Molineux. Wolves đã kiên cường chiến đấu để gỡ hòa 2-2 sau khi bị dẫn trước hai bàn, nhưng bàn thắng quyết định của Lyle Foster cho đội khách đã giáng một đòn chí mạng vào tinh thần của cả CLB. Ngay từ tháng 10, số phận của Wolves dường như đã được định đoạt. Sự rời đi của HLV Vitor Pereira sau thất bại 0-3 tại Craven Cottage chỉ là hệ quả tất yếu của một hệ thống đã lung lay.
Vấn đề của Wolves không chỉ nằm ở sân cỏ mà còn ở cấp lãnh đạo. Jeff Shi, vị Chủ tịch từng được yêu mến trong những ngày đầu của Fosun, đã trở thành nhân vật bị chỉ trích dữ dội nhất vì những quyết sách chuyển nhượng sai lầm và sự xa cách với cộng đồng fan hâm mộ. Việc ông rời ghế vài ngày trước Giáng sinh được nhiều người coi là “món quà ý nghĩa nhất“, nhưng di sản ông để lại là một mớ hỗn độn. Những thay đổi liên tục về nhân sự, cấu trúc và kế hoạch phát triển đã khiến CLB mất đi bản sắc và sự ổn định cần thiết để tồn tại ở Premier League.
Bước sang năm 2026, người hâm mộ Wolves đang hướng về những tia sáng nhỏ nhoi từ học viện. Mateus Mane, tài năng tấn công trẻ tuổi đã được hít thở bầu không khí Premier League, được kỳ vọng sẽ trở thành trụ cột nếu đội bóng phải xuống chơi tại Championship. Điều mà các cổ động viên mong mỏi nhất lúc này không phải là những bản hợp đồng bom tấn, mà là sự nhất quán (Consistency). Họ cần Fosun đưa ra một kế hoạch dài hạn, tôn trọng truyền thống CLB và đặt niềm tin vào những nhà lãnh đạo có tầm nhìn chuyên môn thực thụ thay vì can thiệp sâu vào những chi tiết kỹ thuật.
Sự xuất hiện của tân Chủ tịch Nathan Shi mang lại một chút khích lệ ban đầu với hứa hẹn sẽ trao quyền cho những người có kinh nghiệm, nhưng chỉ có thời gian mới trả lời được liệu đây có phải là một sự thay đổi thực chất hay chỉ là “bình mới rượu cũ“. Sau một năm 2025 đầy rẫy đau thương, Wolves cần một phép màu để hồi sinh, hoặc ít nhất là một kế hoạch rút lui an toàn để sớm tìm đường trở lại đỉnh cao.
Nguồn: Bongdalu









