Tiền đạo Michael Owen từng là niềm tự hào của Liverpool nhưng 2 lần phản bội đội bóng Cảng và đâu là lý do để ông làm vậy?
Phóng viên bóng đá Phil McNulty của BBC Sport đã từng viết về Michael Owen như thế này: “Một ngôi sao vụt sáng, một cầu thủ ghi bàn xuất chúng, nhưng cũng là một tượng đài đáng tiếc.”
Những ngày đầu hạnh phúc
Sự nghiệp của Michael Owen tại Liverpool có thể được chia thành hai giai đoạn chính: thăng hoa rực rỡ và cuộc chia tay đầy tranh cãi. Owen gia nhập học viện Liverpool năm 1996 và nhanh chóng tạo được ấn tượng. ông là một tiền đạo với tốc độ kinh hoàng, khả năng dứt điểm sắc bén và bản năng săn bàn bẩm sinh. Chỉ một năm sau đó, ở tuổi 17, ông có trận ra mắt đội một.
Mùa giải 1997-1998, ông ghi 18 bàn trong 36 trận đấu, giành danh hiệu “Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất năm” của PFA (Hiệp hội Cầu thủ Chuyên nghiệp). Sự nổi tiếng của Owen bùng nổ tại World Cup 1998 khi ông ghi một trong những bàn thắng đẹp nhất lịch sử giải đấu vào lưới Argentina. Bàn thắng đó đã biến ông từ một tài năng triển vọng thành một ngôi sao toàn cầu.
Owen tiếp tục gắn bó với Liverpool và trở thành biểu tượng của đội bóng. Mùa giải 2000-2001, ông cùng Liverpool giành cú ăn ba lịch sử (Cúp FA, Cúp Liên đoàn và Cúp UEFA), đóng góp những bàn thắng quan trọng. Đỉnh cao của sự nghiệp ông đến vào năm 2001 khi ông giành danh hiệu Quả bóng vàng Châu Âu, trở thành cầu thủ Anh duy nhất sau Kevin Keegan (1978 và 1979) đạt được danh hiệu này.
Trong suốt 7 mùa giải chơi cho Liverpool, Owen đã ghi 158 bàn thắng, trở thành một trong những chân sút vĩ đại nhất của câu lạc bộ.
Phản bội lần 1

Tuy nhiên, mối quan hệ giữa Owen và Liverpool bắt đầu rạn nứt vào mùa hè năm 2004 khi ông chỉ còn một năm hợp đồng và từ chối gia hạn. Khi đó, huấn luyện viên Gerard Houllier đã rời đi và Rafael Benítez tiếp quản. Real Madrid bất ngờ đưa ra lời đề nghị chuyển nhượng.
Mặc dù Liverpool và người hâm mộ không muốn ông ra đi, Real Madrid đã có được chữ ký của ông với mức phí 8 triệu bảng, một con số khá thấp so với giá trị thực của ông. Owen sau đó thừa nhận rằng ông đã “sống trong một thế giới ảo” khi chuyển đến Real Madrid, và đáng lẽ ông nên ở lại Liverpool.
Cuộc ra đi này đã gây ra một vết thương sâu sắc cho người hâm mộ Liverpool. Họ cảm thấy bị phản bội khi một biểu tượng của đội bóng lại quyết định ra đi để theo đuổi danh vọng. Sau khi rời Liverpool, sự nghiệp của Michael Owen không còn được như xưa. Một mùa giải tại Real Madrid không mấy thành công, ông trở lại ông để khoác áo Newcastle United.
Tại đây, ông liên tục vật lộn với các chấn thương nặng, đặc biệt là chấn thương đứt dây chằng chéo trước vào năm 2005. Tình trạng thể chất không đảm bảo khiến ông không thể lấy lại phong độ đỉnh cao. Cuối mùa giải 2008-2009, Newcastle xuống hạng, và Owen trở thành cầu thủ tự do.
Phản bội lần 2
Vào thời điểm đó, Owen khao khát trở lại Liverpool. ông đã gọi điện cho HLV Rafael Benítez để bày tỏ nguyện vọng, nhưng HLV người Tây Ban Nha không mặn mà với ý tưởng này. Benítez không tin tưởng vào tình trạng thể lực của Owen, và đội bóng cũng đã có những tiền đạo khác như Fernando Torres.
Sau khi hy vọng trở lại Liverpool tan vỡ, Owen phải đối mặt với tình thế khó khăn. ông ở tuổi 29 và không còn là “thần đồng” ngày nào. Rất ít đội bóng lớn quan tâm đến ông, và không có lời đề nghị nào đủ hấp dẫn. Trong lúc đó, người đại diện của Owen đã gửi một “tập tài liệu” dài 32 trang tóm tắt sự nghiệp của ông đến nhiều câu lạc bộ, bao gồm cả Manchester United. Đây là một động thái đầy mạo hiểm.
Tuy nhiên, HLV Sir Alex Ferguson, người từng nhiều lần bày tỏ sự ngưỡng mộ với tài năng của Owen, lại đặc biệt quan tâm. Ông nhìn thấy ở Owen một tiền đạo dự bị đẳng cấp, giàu kinh nghiệm và có khả năng thay thế Cristiano Ronaldo – người vừa chuyển đến Real Madrid. Cuối cùng, một cuộc gặp gỡ bí mật đã diễn ra. Sir Alex đề nghị Owen một bản hợp đồng dựa trên hiệu suất (pay-as-you-play) với mức lương cơ bản thấp nhưng có thưởng lớn nếu ông ra sân và ghi bàn.
Đối với Owen, đây là một cơ hội không thể từ chối vì ông đã mất đi vị thế ngôi sao. Do vậy, lời mời từ một đội bóng đang thống trị giải đấu, dưới sự dẫn dắt của một HLV huyền thoại, là một “phao cứu sinh” cho sự nghiệp của ông.

Phản ứng từ người hâm mộ
Khi vụ chuyển nhượng được công bố, nó đã tạo ra một cơn bão truyền thông. Người hâm mộ Liverpool cảm thấy bị phản bội lần thứ hai. Khi Owen rời đi vào năm 2004, họ đã bị tổn thương, nhưng vẫn còn một chút hy vọng rằng ông sẽ trở lại.
Tuy nhiên, việc Owen gia nhập Manchester United – kình địch không đội trời chung của Liverpool, đội bóng mà CĐV Liverpool coi là biểu tượng của sự đối đầu và lòng kiêu hãnh – đã hoàn toàn dập tắt hy vọng đó. Đây không chỉ là một quyết định chuyên môn, mà còn là một sự lựa chọn về lòng trung thành.
Đối với họ, việc thần tượng một thời của mình khoác áo “Quỷ đỏ” là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Từ một người hùng, Owen đã trở thành một “kẻ phản diện” trong mắt nhiều người. Mỗi khi ông trở lại Anfield, tiếng la ó từ khán đài vang lên không ngớt, dữ dội hơn bất kỳ cầu thủ nào khác.
Trên các diễn đàn trực tuyến và trong các cuộc trò chuyện, người hâm mộ đã bày tỏ sự tức giận và đau khổ. Họ xé bỏ những chiếc áo đấu mang tên ông, xóa đi những bức ảnh và gọi ông bằng những biệt danh đầy khinh miệt. Cả một thế hệ người hâm mộ đã chứng kiến và yêu mến Owen đã phải đối diện với sự thật rằng thần tượng của họ đã chọn khoác lên mình màu áo đỏ khác.
Phản ứng này không chỉ xuất phát từ sự thù địch thông thường giữa hai câu lạc bộ mà còn từ cảm giác mất đi sự tôn trọng. Đối với nhiều người, việc Owen chọn một bản hợp đồng “pay-as-you-play” (hợp đồng dựa trên số lần ra sân) với Manchester United thay vì chờ đợi một cơ hội khác, đã cho thấy ông không còn ưu tiên lòng trung thành và tình cảm nữa.
Sau này, trong các cuộc phỏng vấn và tự truyện, Owen đã cố gắng giải thích rằng ông buộc phải đưa ra quyết định đó để cứu vãn sự nghiệp. Tuy nhiên, vết thương lòng trong lòng người hâm mộ vẫn quá lớn để hàn gắn, và câu chuyện về Michael Owen vẫn là một trong những chương đau lòng và gây tranh cãi nhất trong lịch sử Liverpool.
Nguồn: Bongdalu









