Trong thế giới bóng đá hiện đại, hiếm có CLB nào sở hữu vị thế lẫy lừng và tầm ảnh hưởng rộng như Real Madrid. Nhưng cũng ít có đội bóng nào gây ra nhiều tranh cãi, tạo ra những cuộc đối đầu căng thẳng với các định chế bóng đá như họ. Và trung tâm của tất cả những toan tính, những quyết định gây sốc ấy chính là Florentino Perez – vị chủ tịch quyền lực tuyệt đối tại Bernabeu.
Việc Real Madrid “tẩy chay” lễ trao giải Quả bóng vàng hai năm liên tiếp không phải một hành động bột phát. Đó là sản phẩm của tư duy quyền lực, của một thế giới quan “chúng ta chống lại phần còn lại” mà Perez đã nuôi dưỡng suốt hai thập kỷ qua.

Hai năm liên tiếp vắng bóng ở đêm vinh danh lớn nhất
Quả bóng vàng vốn được xem như đỉnh cao danh vọng của cầu thủ, và cũng là dịp để các CLB khẳng định vị thế trên trường quốc tế. Vậy mà Real Madrid – đội bóng tự nhận mình là vĩ đại nhất – lại chọn cách quay lưng.
Năm ngoái, ngay trước lễ trao giải, Real Madrid đột ngột hủy bỏ kế hoạch tham dự, dù hàng chục nhân viên đã chuẩn bị lên đường sang Paris. Lý do: không ai trong số các ngôi sao như Vinicius Junior hay Jude Bellingham được xướng tên cho giải thưởng cao nhất, vốn thuộc về Rodri của Manchester City.
Hậu quả thật trớ trêu: không có ai của Real xuất hiện để nhận danh hiệu “Câu lạc bộ của năm”, Carlo Ancelotti cũng bỏ lỡ khoảnh khắc nhận giải “HLV của năm” trên sân khấu lộng lẫy. Phải nhiều tháng sau, chiếc cúp mới lặng lẽ được trao cho ông ở một buổi lễ nhỏ.
Năm nay, kịch bản lặp lại. Dù Real có hàng loạt cầu thủ được đề cử – từ Vinicius, Bellingham đến Mbappe, Courtois – họ vẫn quyết định vắng mặt. Một lần nữa, tất cả dấu vết chỉ về một người: Florentino Perez.
Điểm cốt lõi trong thế giới quan của Perez là niềm tin rằng Real Madrid luôn bị cả thế giới chống lại. Trong con mắt ông, bóng đá toàn cầu được chia làm hai nửa rõ rệt: những người yêu Real và những kẻ thù ghét Real.
Nguồn tin thân cận tiết lộ, Perez tin rằng UEFA đã can thiệp để ngăn một cầu thủ Real giành Quả bóng vàng, coi đó là sự “trừng phạt” cho nỗ lực thành lập European Super League mà ông dẫn đầu. Thực tế, kết quả được quyết định bởi hơn 100 nhà báo độc lập, nhưng trong logic của Perez, đây vẫn là một âm mưu từ “phe đối lập”.
Đối mặt với cái mà ông cho là bất công, Perez chọn cách phản công. Tẩy chay Quả bóng vàng trở thành một thông điệp: nếu thế giới không tôn vinh chúng ta, thì chúng ta cũng chẳng cần tham dự.
Perez không chỉ dừng ở việc tẩy chay. Ông còn xây dựng cả một hệ thống truyền thông để củng cố tâm lý “chúng ta bị chống lại”. Real Madrid TV chính là vũ khí lợi hại nhất.
Trên kênh này, các trọng tài, chủ tịch La Liga Javier Tebas hay thậm chí đối thủ truyền kiếp Barcelona liên tục trở thành mục tiêu công kích. Mọi thất bại trên sân cỏ đều được lý giải bằng “âm mưu chống Real”.
Không khó để nhận ra sự tính toán: khi đội bóng sa sút phong độ, khi thất bại trước Barca với tỷ số 0-4, ngay lập tức Real Madrid TV phát đi những đoạn băng tố cáo trọng tài, dấy lên sự phẫn nộ trong cộng đồng Madridista. Perez hiểu rõ: nếu người hâm mộ bận rộn căm phẫn “kẻ thù”, họ sẽ bớt chỉ trích ban lãnh đạo.
Điều trớ trêu là chính Perez từng là người đề cao Quả bóng vàng. Toàn bộ dự án “Dải ngân hà Galacticos” ngày trước được xây dựng dựa trên việc chiêu mộ các chủ nhân danh hiệu này: Figo, Zidane, Ronaldo Nazario. Real Madrid cũng từng vô cùng tự hào khi Cristiano Ronaldo, Modric hay Benzema giành chiến thắng dưới triều đại của ông.
Thậm chí Perez còn từng nửa đùa nửa thật rằng “nên có một Quả bóng vàng cho vị chủ tịch xuất sắc nhất”. Ngày nay, lời nói ấy nghe lại càng mỉa mai khi ông biến Real thành kẻ vắng mặt trong đêm vinh danh danh giá nhất.

Hệ lụy trong và ngoài sân cỏ
Không phải tất cả ở Bernabeu đều ủng hộ quyết định này. Bộ phận thương mại và truyền thông của CLB coi đó là “bàn phản lưới nhà” về mặt hình ảnh. Các nhà tài trợ bỏ tiền tỷ để gắn tên mình với Real, tất nhiên muốn thấy thương hiệu xuất hiện ở sự kiện được hàng triệu người theo dõi.
Trong nội bộ, sự căng thẳng cũng gia tăng. Cầu thủ và HLV vốn muốn được vinh danh, muốn chia sẻ khoảnh khắc bên cạnh các đồng nghiệp, nay bị biến thành công cụ trong một cuộc chiến chính trị. “Một CLB như Madrid không thể đối đầu với tất cả: La Liga, UEFA, France Football,” một cựu cầu thủ chia sẻ.
Ở một khía cạnh khác, việc liên tục tạo ra “kẻ thù” khiến môi trường làm việc thêm nặng nề. Thay vì tập trung vào chuyên môn, Real phải mang trên vai tâm lý “bị chống lại”, một gánh nặng vô hình không hề nhỏ.
Không thể phủ nhận thành tựu khổng lồ mà Perez mang lại. Real Madrid dưới thời ông giành tới 37 danh hiệu, trở thành CLB có doanh thu cao nhất thế giới. Về mặt kinh doanh và xây dựng thương hiệu, hiếm có ai sánh kịp ông.
Nhưng câu hỏi đặt ra: thành công ấy có biện minh cho cái giá phải trả? Một CLB thành công nhưng ngày càng cô độc, một hình ảnh hào nhoáng nhưng bị bao phủ bởi thù hằn và nghi ngờ.
Quả bóng vàng vốn dĩ là buổi lễ để tôn vinh những điều đẹp đẽ nhất của bóng đá. Khi Real Madrid quyết định quay lưng, đó không chỉ là thông điệp gửi đến France Football hay UEFA. Đó còn là minh chứng cho cách tư duy: đặt quyền lực và cái tôi của một con người lên trên giá trị cộng đồng của môn thể thao vua.
Perez có thể đúng khi nói rằng Real Madrid luôn đặc biệt. Nhưng “đặc biệt” ở chỗ trở thành đội bóng duy nhất hai năm liên tiếp vắng bóng tại Quả bóng vàng – sự kiện vốn là sân khấu cho những người giỏi nhất – liệu có phải là niềm tự hào?
Tẩy chay Quả bóng vàng không làm Real mạnh hơn, không giúp cầu thủ chơi hay hơn, cũng chẳng mang lại thêm danh hiệu nào. Nó chỉ khiến CLB giàu truyền thống nhất thế giới trở nên cô lập hơn trong chính vũ đài mà họ từng làm chủ.
Real Madrid vẫn sẽ chiến thắng, vẫn có thể vô địch Champions League, vẫn tạo ra những siêu sao. Nhưng hình ảnh của họ – dưới bàn tay Perez – đang ngày càng gắn với sự đối đầu, căng thẳng và nghi kỵ.
Và đó có lẽ là cái giá lớn nhất mà một đế chế quyền lực phải trả: thành công, nhưng trong sự cô đơn.
Nguồn tin: Bongdalu










