Manchester United đang bước vào giai đoạn then chốt của cuộc tái thiết dưới triều đại Ruben Amorim, nơi từng quyết định nhân sự đều có thể tạo hiệu ứng dây chuyền lên cả mùa giải – thậm chí là tương lai dài hạn. Trong bối cảnh đó, thông tin Quỷ đỏ cân nhắc đưa James Garner trở lại Old Trafford lập tức gây tranh cãi. Một thương vụ tưởng như hợp lý về logic ngắn hạn, nhưng lại ẩn chứa không ít dấu hỏi chiến lược.
Không khó để hiểu vì sao Garner lọt vào tầm ngắm. Tuyến giữa MU hiện tại đang rơi vào tình trạng báo động. Chấn thương của Bruno Fernandes và Kobbie Mainoo khiến Amorim rơi vào thế “giật gấu vá vai”, đến mức phải kéo Lisandro Martinez – một trung vệ thuần túy – lên chơi ở hàng tiền vệ trong trận gặp Aston Villa. Đó là hình ảnh phản ánh rõ nhất sự thiếu hụt nhân sự nghiêm trọng.
Trong bức tranh ấy, Garner nổi lên như một phương án vá lỗi nhanh gọn. Anh là tiền vệ trung tâm đúng nghĩa, có nền tảng thể lực tốt, chơi kỷ luật và không hề xa lạ với cường độ của Premier League. Hai mùa giải khoác áo Everton giúp Garner trưởng thành rõ rệt, thoát khỏi hình ảnh “tài năng học viện cần mài giũa” để trở thành một cầu thủ có thể đá chính thường xuyên ở giải đấu khắc nghiệt nhất nước Anh.
Yếu tố tài chính càng khiến thương vụ này trở nên hấp dẫn. Garner chỉ còn thời hạn hợp đồng ngắn với Everton, trong khi các cuộc đàm phán gia hạn đang rơi vào bế tắc. MU, vì thế, có cơ hội đưa anh về với mức giá thấp hơn nhiều so với mặt bằng chung. Trong kỷ nguyên thắt chặt chi tiêu của INEOS, một bản hợp đồng “ngon – bổ – rẻ”, lại đáp ứng tiêu chí cầu thủ tự đào tạo, rõ ràng là lựa chọn không thể bỏ qua.
Thế nhưng, bóng đá không chỉ là bài toán sổ sách hay tình thế. Vấn đề lớn nhất mà thương vụ Garner đặt ra nằm ở cái tên Kobbie Mainoo. Trớ trêu thay, Mainoo chính là người kế thừa số áo 37 của Garner tại Old Trafford, như một biểu tượng cho sự chuyển giao thế hệ. Giờ đây, nếu Garner quay lại, cuộc chuyển giao ấy có nguy cơ bị đảo ngược.

Mainoo đang ở giai đoạn nhạy cảm của sự nghiệp. Dưới thời Amorim, sự phát triển của anh chưa thực sự suôn sẻ, phong độ có phần chững lại và tin đồn về một bản hợp đồng cho mượn – với Napoli là điểm đến tiềm năng – ngày càng rõ nét. Sự xuất hiện của Garner, một cầu thủ đã sẵn sàng cho Premier League, có thể khiến cơ hội ra sân của Mainoo bị thu hẹp đáng kể. Câu hỏi đặt ra là: MU sẽ chọn sự ổn định trước mắt hay tiếp tục kiên nhẫn với “viên ngọc” mà họ từng đặt rất nhiều kỳ vọng?
Chưa dừng lại ở đó, còn một khía cạnh thuần túy chiến thuật. Hệ thống 3-4-3 của Amorim đòi hỏi các tiền vệ trung tâm không chỉ chuyền bóng an toàn, mà còn phải có khả năng thoát pressing, bao quát không gian rộng và tạo đột biến trong giai đoạn chuyển trạng thái. Garner là mẫu cầu thủ chắc chắn, thông minh, nhưng không phải kiểu tiền vệ có thể một mình xoay chuyển thế trận. Anh phù hợp với vai trò “người giữ nhịp”, hơn là thủ lĩnh dẫn dắt một cuộc cách mạng tuyến giữa.
Thực tế, việc Garner gây ấn tượng trước mắt HLV tuyển Anh Thomas Tuchel trong trận Everton thắng MU gần đây càng khiến dư luận xôn xao. Nhưng gây ấn tượng trong một trận đấu cụ thể là chuyện khác với việc trở thành mảnh ghép cốt lõi trong một hệ thống hoàn toàn mới.
Tựu trung lại, đưa James Garner trở lại Old Trafford là một nước đi an toàn, thực dụng và có thể giải quyết ngay bài toán thiếu người của MU. Nhưng để biến nó thành một quyết định đúng đắn về lâu dài, INEOS và Ruben Amorim cần một kế hoạch rõ ràng: Garner sẽ đóng vai trò gì, và Mainoo sẽ được bảo vệ ra sao trên lộ trình phát triển.
Garner có thể là miếng vá cần thiết cho hiện tại. Nhưng nếu không được đặt đúng chỗ, anh cũng có thể vô tình trở thành lực cản cho tương lai mà MU đang cố gắng xây dựng.
Nguồn tin: Bongdalu








