Mùa giải 2025-2026 đang trở thành một cơn ác mộng kéo dài đối với những người yêu mến Tottenham Hotspur khi CLB chưa có dấu hiệu nào khởi sắc.
Có quá ít điều để lạc quan tại Bắc London khi những trụ cột ra đi hoặc chấn thương, và lối chơi của đội bóng dưới thời Thomas Frank ngày càng trở nên nhạt nhòa, thiếu sức sống. Từ trận hòa tẻ nhạt trước Brentford đến việc để tuột mất chiến thắng trước Sunderland ngay trên sân nhà vào Chủ nhật vừa qua, sự kiên nhẫn của người hâm mộ đang dần chạm đáy.
Một hiệp một bùng nổ trước “Mèo đen” đã thắp lên tia hy vọng về sự hồi sinh, nhưng sự sụp đổ quen thuộc trong hiệp hai lại một lần nữa phơi bày những vấn đề cốt lõi của Spurs: một đội hình chắp vá, thiếu chiều sâu và một huấn luyện viên đang loay hoay tìm lời giải cho bài toán mang tên “kỳ vọng Big Six” với một lực lượng chỉ ở mức trung bình khá.
Ánh sáng le lói từ “kép phụ”
Trước khi tiếng còi khai cuộc trận đấu với Sunderland vang lên, bầu không khí tại sân vận động Tottenham Hotspur đã nhuốm màu u ám. Sau trận hòa 0-0 thảm họa trước Brentford – nơi lối chơi của Spurs bị chỉ trích là “nhàm chán, thiếu tham vọng” và những tiếng la ó hướng về Thomas Frank vang dội khán đài – đội bóng cần một phản ứng mạnh mẽ. Và trong 45 phút đầu tiên, họ đã làm được điều đó.
Tottenham nhập cuộc như một cơn lốc. Mathys Tel, lần đầu tiên đá chính tại Premier League kể từ tháng 10, đã tung ra cú sút trúng đích chỉ sau 20 giây. Sự năng nổ của Tel bên cánh trái trở thành biểu tượng cho một Spurs trẻ trung và khao khát, liên tục áp sát tầm cao (high press) khiến Sunderland lúng túng. Ở tuyến dưới, Pedro Porro và Cristian Romero thể hiện đẳng cấp vượt trội khi chủ động cắt bóng và triển khai tấn công nhanh. Tuyến giữa cũng cho thấy sự khởi sắc với một Rodrigo Bentancur quyết liệt trong tranh chấp và Archie Gray đầy tiềm năng kỹ thuật.
Bất ngờ lớn nhất đến từ Ben Davies, người trong lần đá chính đầu tiên của mùa giải đã mở tỷ số từ một tình huống cố định. Người hâm mộ Spurs bước vào giờ nghỉ với cảm giác hưng phấn hiếm hoi, chứng kiến hiệp đấu áp đảo nhất của đội nhà kể từ ngày khai mạc thắng Burnley. Thomas Frank, trong buổi họp báo sau trận, đã không giấu nổi sự tiếc nuối: “Tôi nghĩ tiêu đề lớn nhất của trận đấu là chúng tôi đã không ghi được bàn thắng nâng tỷ số lên 2-0. Chúng tôi đã không kết liễu trận đấu. Hiệp một thực sự rất tốt, chúng tôi hoàn toàn áp đảo”.
Tuy nhiên, bóng đá là cuộc chơi của 90 phút. Sự áp đảo trong hiệp một đã không được chuyển hóa thành lợi thế an toàn. Và đó chính là khởi nguồn của bi kịch.

Sự sụp đổ mang tính hệ thống và nghịch lý tại “Big Six”
Hiệp hai đã chứng kiến sự trở lại của một Tottenham mong manh và thiếu bản lĩnh quen thuộc. Trước một Sunderland vốn đã suy yếu vì mất quân cho AFCON (giải vô địch châu Phi), Spurs lẽ ra phải dễ dàng giành trọn 3 điểm. Nhưng họ đã chùn bước. Họ lùi sâu, mời gọi áp lực từ đối thủ và cuối cùng bị trừng phạt bởi bàn gỡ hòa của Brian Brobbey, chỉ ít phút sau khi Enzo Le Fee đã cảnh báo bằng một cú đánh đầu trúng cột dọc.
Thomas Frank đổ lỗi cho việc không tận dụng được cơ hội phản công (“Chúng tôi có những tình huống phản công tốt nhưng cần phải làm được nhiều hơn thế“). Nhưng sâu xa hơn, sự sụp đổ này phản ánh sự thiếu hụt trầm trọng về nhân sự chất lượng. Khi Frank nhìn lên băng ghế dự bị để tìm kiếm một người có thể thay đổi cục diện hoặc giữ nhịp trận đấu, ông không thấy ai cả. Trớ trêu thay, Brennan Johnson – người vừa đá chính cho Crystal Palace – có lẽ là cái tên mà Spurs khao khát nhất lúc đó để thay thế cho Mohammed Kudus dính chấn thương.
Đây chính là nghịch lý đau đớn tại trung tâm của CLB. Tottenham sở hữu sân vận động hiện đại bậc nhất thế giới, thu tiền vé vào loại đắt đỏ nhất Premier League, nhưng sản phẩm họ mang đến sân cỏ lại chỉ ở mức trung bình. Người hâm mộ trả tiền cho một trải nghiệm “cao cấp” (premium) với những ngôi sao tấn công rực rỡ, nhưng thực tế họ nhận được là một đội hình thiếu vắng những Dejan Kulusevski, James Maddison hay Dominic Solanke vì chấn thương.
Thomas Frank đang nắm trong tay một đội hình mà theo giới chuyên môn, chỉ có 3 cái tên đủ sức đá chính thường xuyên ở các đội Big Six khác (hai trung vệ và một hậu vệ phải). Việc phải gánh vác kỳ vọng của một ông lớn với một đội hình “hạng trung” là lý do khiến chiếc ghế của Frank trở thành một trong những công việc khó khăn nhất bóng đá Anh hiện tại.
Câu hỏi đặt ra là: Mùa giải thảm hại này lỗi tại ai? Có công bằng không khi đòi hỏi Frank phải đưa Spurs vào top 4 khi mất đi người kế thừa James Maddison (chấn thương dây chằng chéo cả mùa) ngay sau khi huyền thoại Son Heung-min rời đi? Liệu đội hình hiện tại của Spurs có thực sự tốt hơn các đối thủ cạnh tranh khi phải căng sức thêm ở Champions League?
Gia đình Lewis và ban lãnh đạo CLB dường như vẫn đang cân nhắc những yếu tố này để tiếp tục kiên nhẫn với Frank. Nhưng với những người hâm mộ trực tiếp đến sân, sự kiên nhẫn đó đã cạn kiệt. Những tiếng la ó vang lên sau trận hòa Sunderland là minh chứng rõ nhất. Trừ khi Tottenham bạo chi trong kỳ chuyển nhượng tháng Giêng để mang về những ngôi sao thực thụ, viễn cảnh về một mùa giải “vô nghĩa” (irrelevancy) đang hiện ra rõ mồn một trước mắt. Một hiệp đấu hay không thể cứu vãn cả một mùa giải, và một HLV dù tài năng đến đâu cũng không thể nấu bữa tiệc thịnh soạn nếu trong tay chỉ toàn nguyên liệu bình dân.
Nguồn: Bongdalu









