Sau đợt tập trung tháng 11 của tuyển Anh, bóng đá xứ sương mù dường như không thể rời mắt khỏi Jude Bellingham, khi từng cái nhíu mày hay động tác vung tay của anh trên sân đều bị phóng to dưới kính hiển vi của truyền thông.
Giữa cơn bão dư luận, lời nhận định sắc bén từ huyền thoại Ian Wright trên chương trình The Overlap như một tiếng sét đánh ngang trời, khơi dậy những cuộc tranh luận sôi nổi.
Nhưng sâu xa hơn, câu chuyện của Bellingham không chỉ xoay quanh màu da hay thái độ, mà còn là cách truyền thông Anh nhìn nhận và đối xử với một tài năng vượt ngoài mọi khuôn mẫu quen thuộc.
Ở tuổi 22, Bellingham là sự pha trộn hoàn hảo của những yếu tố khiến truyền thông không thể cưỡng lại: tài năng trẻ bùng nổ, thành công vang dội, cá tính nổi bật, và vai trò trung tâm của cả đội tuyển Anh lẫn Real Madrid – nơi mọi câu chuyện đều có thể được thổi phồng.

Từ pha ăn mừng tự tin “Who else?” tại EURO 2024 đến sự bực bội khi rời sân, những hành động ấy không chỉ là đề tài bóng đá mà còn bị đẩy vào những cuộc tranh cãi về phong cách sống, cách ứng xử, và ranh giới của sự tự do cá nhân.
Ian Wright đã chạm đến một mạch ngầm nhạy cảm khi ám chỉ rằng một số người trong truyền thông khó chịu với “năng lượng” mà những cầu thủ như Bellingham, Paul Pogba hay Zlatan Ibrahimović tỏa ra, đặc biệt khi họ thuộc nhóm thiểu số.
Dù không phải là lời khẳng định tuyệt đối, quan điểm này đặt ra câu hỏi: liệu cách truyền thông kể chuyện có bị che mờ bởi những định kiến thầm lặng?
Chẳng hạn, cùng một hành động như phản ứng khi bị thay ra, nhưng có thể được mô tả với giọng điệu khác nhau tùy vào nhân vật, khiến người ta phải tự hỏi đâu là công bằng thực sự.
Không phải ai cũng gật gù với ý kiến của Wright. Có người lập luận rằng truyền thông Anh không phân biệt đối xử, khi từng “ném đá” không thương tiếc David Beckham hay Wayne Rooney trong quá khứ, bất kể màu da hay xuất thân.
Quan điểm khác lại cho rằng vấn đề nằm ở bản chất: những thủ lĩnh tự tin như Bellingham thường dễ va chạm với kỳ vọng của đám đông, chứ không chỉ liên quan đến chủng tộc.
Từ góc nhìn này, áp lực truyền thông có thể là định mệnh chung của bất kỳ ai sở hữu tầm ảnh hưởng lớn từ sớm, như Pogba hay Ibrahimović.
Nhìn từ khía cạnh chuyên môn, cá tính mạnh mẽ chính là “vũ khí bí mật” giúp Bellingham tỏa sáng.
Ở tuổi 22, anh đã gánh vác trọng trách mà nhiều tiền vệ Anh phải mất cả đời để đạt tới, với những dấu ấn không thể phai mờ trong các trận đấu lớn của Tam Sư.
Tuy nhiên, những biểu cảm mãnh liệt trên sân lại trở thành “mồi ngon” cho các tiêu đề giật tít, trong khi các cầu thủ điềm tĩnh, ít bộc lộ cảm xúc, thường được ưu ái hơn vì ít gây sóng gió.
Sự tranh cãi này phản ánh một thực tế lớn hơn về bóng đá Anh: truyền thông sẵn sàng bao dung đến đâu với những ngôi sao nổi bật từ quá sớm?
Không cần vội vàng phán xét đúng sai, bởi mỗi phía đều có lập luận riêng. Nhưng rõ ràng, Bellingham đang mở ra một cuộc đối thoại về cách định nghĩa “thái độ chuẩn mực”, “cá tính chấp nhận được”, và ranh giới mong manh giữa tự tin và kiêu ngạo.
Có lẽ, khi Bellingham bước vào đỉnh cao sự nghiệp vài năm tới, những lùm xùm hôm nay sẽ chỉ là một dấu ấn trên con đường trưởng thành của anh.
Nhưng ngay lúc này, sự va chạm giữa hình ảnh anh xây dựng và cách truyền thông phản chiếu đang tạo nên một câu chuyện độc đáo. Nó không chỉ nói về Bellingham, mà còn về những giới hạn vô hình trong cách truyền thông Anh đối diện với một cá tính quá lớn để bị gò ép.
Với World Cup 2026 đang chờ đợi, Bellingham chắc chắn sẽ tiếp tục là tâm điểm. Và trong khi truyền thông có thể không ngừng mổ xẻ từng cử chỉ của anh, chính sự khác biệt này có thể là động lực để anh định hình lại cách một “siêu sao” được nhìn nhận tại Anh – không chỉ trên sân cỏ, mà còn trong lòng công chúng.
Nguồn tin: Bongdalu








