Lý do người dân Liverpool không cổ vũ cho đội tuyển Anh trong các giải đấu quốc tế không chỉ là câu chuyện của bóng đá. Mối quan hệ này sâu xa hơn, được hình thành bởi lịch sử, chính trị và những bi kịch mà thành phố cảng này đã phải gánh chịu.
Sự vắng mặt hoàn toàn của các cầu thủ Liverpool trong đợt triệu tập gần đây của tuyển Anh có thể xem là một minh chứng rõ nét cho một thực tế phức tạp. Ở đó, mối quan hệ giữa Liverpool và phần còn lại của nước Anh chưa bao giờ dễ dàng.

Hơn cả bóng đá
Kể từ khi HLV Thomas Tuchel triệu tập đội tuyển Anh gần đây, lần đầu tiên sau 4 năm, không có bất kỳ cầu thủ nào từ Liverpool góp mặt trong đội hình. Điều này không gây ngạc nhiên đối với người dân Liverpool, thậm chí còn phản ánh một mối quan hệ kỳ lạ giữa thành phố này và phần còn lại của nước Anh.
Sự vắng mặt ấy chính là biểu tượng của khẩu hiệu nổi tiếng “Scouse Not English” (Người Scouse, không phải người Anh), một tuyên ngôn văn hóa sâu sắc hơn là sự phản đối bóng đá.
Không chỉ là một sự kình địch trong thể thao, mà còn là một vấn đề sâu sắc về bản sắc và lịch sử của thành phố này. Người dân Liverpool từ lâu đã cảm thấy mình bị bỏ rơi và đối xử bất công, và họ không xem mình là một phần của nước Anh, dù là về mặt thể thao hay chính trị.
Để hiểu rõ về cảm giác tách biệt này, ta cần nhìn vào lịch sử của Liverpool. Là một thành phố cảng gần với Ireland, Liverpool đã trở thành nơi tiếp nhận nhiều làn sóng nhập cư, đặc biệt là người Ireland trong nạn đói khoai tây thế kỷ 19.
Chính yếu tố này đã tạo ra một bản sắc văn hóa độc đáo cho thành phố, khác biệt với “chất Anh” truyền thống. Tuy nhiên, những sự kiện quan trọng trong thập kỷ 1980 mới thực sự là bước ngoặt định hình nên tâm lý “chống lại cả thế giới” của người dân nơi đây.
Dưới sự lãnh đạo của Thủ tướng Margaret Thatcher, Liverpool phải đối mặt với cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ. Các ngành công nghiệp chủ lực sụp đổ, tỷ lệ thất nghiệp tăng vọt và cuộc sống của người dân thành phố trở nên vô cùng khó khăn. Nhiều người cảm thấy bị chính quyền trung ương bỏ rơi và đối xử không công bằng.
Thảm kịch Heysel (1985) và đặc biệt là Hillsborough (1989), nơi 97 người hâm mộ Liverpool thiệt mạng, đã càng khắc sâu vào tâm trí người dân Liverpool cảm giác bị chính quyền và xã hội lãng quên.
Trong khi đó, chiến dịch bôi nhọ và che đậy sự thật kéo dài hàng thập kỷ của cảnh sát khiến vết thương lòng này càng sâu sắc. Những sự kiện đó đã khiến người dân Liverpool tin rằng họ không chỉ bị bỏ rơi mà còn bị đối xử bất công, thậm chí là có sự dối trá và làm ngơ từ chính phủ.
Chính những cảm giác đó khiến người dân Liverpool, nhất là thế hệ sau này, không còn thấy mình là một phần của nước Anh. Họ không chỉ cảm thấy bị cô lập về mặt xã hội, mà còn nhận ra sự khác biệt rõ rệt trong cách mà các khu vực khác của Vương quốc Anh đối xử với họ.

“Scouse Not English”
Mặc dù cảm giác chống đối có phần lắng dịu trong những năm 1990 và đầu 2000, nhưng trong vòng 10-15 năm trở lại đây, “Scouse Not English” đã bùng lên mạnh mẽ. Sự trở lại của chính phủ đảng Bảo thủ cùng những chính sách thắt lưng buộc bụng đã khơi lại những ký ức đau buồn về thập kỷ 80, khi Liverpool cảm thấy mình bị bỏ rơi trong khi các khu vực khác của nước Anh phát triển.
Năm 2012, Báo cáo độc lập về thảm kịch Hillsborough được công bố, vạch trần sự thật về một cuộc che đậy có hệ thống. Điều này càng khiến người dân Liverpool tin rằng họ là nạn nhân của một sự bất công có tổ chức, một sự phủ nhận dai dẳng mà họ phải chịu đựng suốt hàng thập kỷ.
Rõ ràng những sự kiện như thế không chỉ củng cố niềm tin của người dân Liverpool về việc họ bị cô lập mà còn thúc đẩy một thế hệ mới đặt câu hỏi về vị trí của mình trong Vương quốc Anh.
Không phải tất cả người dân Liverpool đều từ chối việc cổ vũ cho tuyển Anh, nhưng sự tồn tại của một bộ phận lớn các CĐV cảm thấy rằng bản sắc “Scouse Not English” không thể tách rời khỏi họ. Đối với họ, sự thù địch này không chỉ là vấn đề bóng đá, mà là một tuyên ngôn chính trị, một cách khẳng định về sự tự tôn và sự chống lại những bất công mà thành phố này đã phải chịu đựng.
Một trong những minh chứng rõ ràng cho điều này là cảm giác vui mừng khi tuyển Anh thất bại trong các giải đấu lớn. Một số CĐV Liverpool, như Simon Hughes, thẳng thắn chia sẻ: “Tôi chẳng hứng thú xem Anh thi đấu. Và tôi cũng khá thích khi họ thua, bởi biết nhiều người ghét Liverpool sẽ khó chịu, điều đó thật thú vị.” Đây là một cách phản kháng tinh tế, dù không phải tất cả người dân Liverpool đều đồng tình với cách tiếp cận này.
Không thể phủ nhận rằng sự cảm nhận về bản sắc “Scouse Not English” đã tạo ra một mối quan hệ phức tạp giữa Liverpool và phần còn lại của nước Anh. Đó không chỉ là một sự phản kháng với bóng đá, mà là biểu hiện của một cộng đồng cảm thấy bị bỏ rơi và đối xử bất công.
Điều này làm dấy lên một câu hỏi lớn rằng liệu Liverpool sẽ tiếp tục cảm thấy tách biệt với phần còn lại của nước Anh, hay sẽ có một ngày mà người dân nơi đây hòa nhập hơn với bản sắc chung của Vương quốc Anh?
Nhưng dù có thay đổi thế nào, chắc chắn rằng trong lòng mỗi người Liverpool, khẩu hiệu “Scouse Not English” sẽ luôn là một phần quan trọng của bản sắc thành phố này, phản ánh một lịch sử đầy đau thương và sự chống đối mạnh mẽ đối với sự bất công mà họ đã phải gánh chịu.
Nguồn tin: Bongdalu










